Vệt khói trên bầu trời
Những ngày ấy, bầu trời không còn trong xanh mà luôn bị xé toạc bởi những vệt khói dài. Máy bay lướt qua, để lại phía sau những dấu vết như những đường rạch trên không gian.
Anh nhớ rõ một buổi trưa, khi cả đơn vị đang nghỉ ngơi, tiếng động cơ bất ngờ vang lên. Chỉ trong vài giây, bầu trời đã đầy những vệt khói và tiếng nổ. Mọi người vội vã tìm nơi trú ẩn, tim đập dồn dập.
Sau trận bom, anh ngước nhìn lên, thấy những vệt khói vẫn chưa tan. Chúng như treo lơ lửng, nhắc nhở rằng hiểm nguy có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Giờ đây, khi nhìn lên bầu trời yên bình, anh vẫn đôi khi tưởng tượng ra những vệt khói ấy – như một phần ký ức không thể xóa nhòa.


