Cựu chiến binh

VẾT MỰC KHÔNG PHAI

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ TỬ THANH (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trên tay tôi vẫn còn một vết mực… từ thời chiến,” ông Sơn nói, đưa bàn tay lên như giữ lại một điều gì đó rất xa.

Năm 1971, trong một lần nghỉ chân hiếm hoi, ông cùng đồng đội ngồi viết vài dòng nhật ký. Giữa rừng sâu, giấy bút là thứ quý giá.

“Một người bạn của tôi – tên Hùng – mượn bút của tôi để viết thư về nhà,” ông kể. “Cậu viết rất lâu, rất chậm… như sợ không kịp nói hết.”

Viết xong, Hùng đưa lại cây bút, vô tình làm đổ lọ mực nhỏ lên tay ông.

“Cậu cuống cuồng xin lỗi, còn tôi thì cười: ‘Không sao, rồi cũng rửa được thôi.’”

Nhưng chưa kịp rửa, còi báo động vang lên. Một trận đánh bất ngờ ập tới.

“Sau trận đó… Hùng không trở về,” ông nghẹn lại.

Ông nhìn xuống bàn tay mình:
“Vết mực khô lại, bám vào da. Lúc ấy tôi không còn nghĩ đến việc rửa nữa.”

Nhiều ngày sau, vết mực dần phai… nhưng ký ức thì không.

Ông khẽ nói:
“Có những thứ tưởng như rất nhỏ – như một vết mực – lại trở thành điều gắn với cả một con người.”

Ông nhìn xa xăm:
“Vết mực có thể biến mất theo thời gian… nhưng người đã làm nó rơi… thì ở lại mãi trong lòng tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn