Người có công giúp đỡ cách mạng

Vệt Nắng Cuối Chiều Nơi Xóm Gò

Vệt Nắng Cuối Chiều Nơi Xóm Gò

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vệt Nắng Cuối Chiều Nơi Xóm Gò

Trong căn nhà nhỏ lộng gió giữa lòng Xóm Gò, có một người lính già vẫn lặng lẽ đếm thời gian qua những vết thương âm ỉ mỗi khi trời trở gió. Ông là Lê Văn Bé, người con sinh ngày 11 tháng 1 năm 1955 – một đời người đã đi qua giông bão, hiến dâng những năm tháng thanh xuân đẹp nhất cho bình yên của đất nước.

Sinh ra vào những ngày đầu năm, khi cái se lạnh của mùa đông chưa kịp tan, tuổi thơ của cậu bé Bé gắn liền với lũy tre xanh và những bờ đất mộc mạc nơi Xóm Gò. Thế nhưng, những ngày tháng êm đềm ấy chẳng kéo dài được bao lâu khi khói lửa chiến tranh tràn qua xóm nhỏ. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Lê Văn Bé đã tạm gác lại những ước mơ riêng, mang theo hành trang là tình yêu quê hương và lòng quả cảm để bước vào chiến trường ác liệt.

Thời hoa lửa ấy, Xóm Gò tiễn ông đi bằng dòng nước mắt của mẹ và cái ôm siết chặt của tình đồng hương. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người chiến sĩ Lê Văn Bé đã cùng đồng đội băng qua biết bao cánh rừng bom cày đạn xới. Nơi trận tuyến đối mặt với kẻ thù, ông đã chiến đấu bằng cả máu và nước mắt, không màng đến hiểm nguy để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Những đêm hành quân không ngủ, những trận đánh giáp lá cà, tất cả đã tôi luyện nên một tinh thần thép trong dáng người nhỏ nhắn.

Chiến tranh kết thúc, ông may mắn được trở về trong vòng tay đón đợi của quê hương, nhưng một phần sức khỏe đã vĩnh viễn gửi lại nơi chiến trường xưa. Với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%, những vết sẹo hằn sâu trên da thịt và những cơn đau nhức nhối thấu xương là chứng tích lặng thầm cho một thời oanh liệt. Đôi bàn tay, đôi bàn chân ấy không còn nhanh nhẹn, dẻo dai như thuở đôi mươi, nhưng ý chí của người lính cụ Hồ thì chưa một lần giảm sút. Ông trở về, tiếp tục lao động, tăng gia sản xuất bằng tất cả sức lực còn lại để dựng xây gia đình và quê hương.

Giờ đây, khi mái đầu đã điểm bạc theo năm tháng, ông Lê Văn Bé vẫn sống một cuộc đời dung dị, khiêm nhường tại mảnh đất Xóm Gò thân thương. Mỗi buổi chiều tà, nhìn vệt nắng cuối ngày trải dài trên con đường làng thanh bình, ông lại mỉm cười thanh thản. Máu xương và sức trẻ của ông, hòa cùng sự hy sinh của bao thế hệ đi trước, đã đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay – một khúc vĩ thanh đẹp đẽ và tự hào của một đời lính kiên trung

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn