Cựu chiến binh

Vệt nắng tri ân trên mái nhà ông a điêu

Có những buổi chiều đi qua, nhưng có những buổi chiều ở lại mãi trong tim. Chuyến thăm nhà ông A Điêu – một Cựu chiến binh tại thôn Tu Ria Pêng – là một kỷ niệm như thế. Đó không chỉ là một chuyến đi thăm hỏi thông thường, mà là một cuộc tiếp nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên. Hành trình đến với thôn Tu Ria Pêng đưa tôi đi qua những cung đường uốn lượn, nơi màu xanh của núi rừng Tây Nguyên bao phủ khắp tầm mắt. Trong gió ngàn xào xạc, tôi ngỡ như nghe thấy tiếng vọng của lịch sử. Cảm giác khi đi trên mảnh đất này thật lạ: vừa thấy nhẹ lòng bởi vẻ đẹp thanh bình.Nghe ông kể về những ngày tháng tham gia kháng chiến, về những lần tải đạn, nuôi quân hay những cuộc hành quân xuyên đêm dưới làn bom đạn, tôi thấy lòng mình thắt lại. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, ông đã không chọn sự an nhàn mà chọn dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất vì một lý tưởng duy nhất: Độc lập cho dân tộc. Lòng biết ơn trong tôi cứ thế dâng trào. Những người như ông A Điêu đã dùng chính đôi vai gầy của mình để gánh vác vận mệnh đất nước. Sự hy sinh của ông không chỉ là mồ hôi, là máu, mà còn là cả một thời trẻ trai không bao giờ trở lại. Chính lòng dũng cảm của các ông, các mẹ đã xây nên bức tường thành vững chãi cho tự do hôm nay. Chuyến đi đã để lại trong tôi một bài học lớn về giá trị của cuộc sống. Rời Tu Ria Pêng khi nắng chiều đã nhạt, hình ảnh ông A Điêu vẫn

Quảng Ngãi18/08/2026Đoàn xã Đăk Mar (Đoàn xã Đăk Mar)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vệt nắng tri ân trên mái nhà ông a điêu

Có những buổi chiều đi qua, nhưng có những buổi chiều ở lại mãi trong tim. Chuyến thăm nhà ông A Điêu – một Cựu chiến binh tại thôn Tu Ria Pêng – là một kỷ niệm như thế. Đó không chỉ là một chuyến đi thăm hỏi thông thường, mà là một cuộc tiếp nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên.

Hành trình đến với thôn Tu Ria Pêng đưa tôi đi qua những cung đường uốn lượn, nơi màu xanh của núi rừng Tây Nguyên bao phủ khắp tầm mắt. Trong gió ngàn xào xạc, tôi ngỡ như nghe thấy tiếng vọng của lịch sử. Cảm giác khi đi trên mảnh đất này thật lạ: vừa thấy nhẹ lòng bởi vẻ đẹp thanh bình, vừa thấy bồi hồi xao xuyến khi nghĩ về những năm tháng chiến tranh ác liệt mà ông A Điêu và đồng đội đã đi qua.Bước vào căn nhà nhỏ của ông , hình ảnh hiện ra đầu tiên là một người đàn ông với nụ cười hiền từ, mộc mạc như chính cây cỏ vùng đất này. Thế nhưng, đằng sau dáng vẻ giản dị ấy là một tâm hồn thép. Nghe ông kể về những ngày tháng tham gia kháng chiến, về những lần tải đạn, nuôi quân hay những cuộc hành quân xuyên đêm dưới làn bom đạn, tôi thấy lòng mình thắt lại. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, ông đã không chọn sự an nhàn mà chọn dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất vì một lý tưởng duy nhất: Độc lập cho dân tộc.

Lòng biết ơn trong tôi cứ thế dâng trào. Những người như ông A Điêu đã dùng chính đôi vai gầy của mình để gánh vác vận mệnh đất nước. Sự hy sinh của ông không chỉ là mồ hôi, là máu, mà còn là cả một thời trẻ trai không bao giờ trở lại. Chính lòng dũng cảm của các ông, các mẹ đã xây nên bức tường thành vững chãi cho tự do hôm nay.

Chuyến đi đã để lại trong tôi một bài học lớn về giá trị của cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt rạng rỡ niềm tự hào của ông A Điêu khi kể về ngày chiến thắng, tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ chúng tôi là phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi. Chúng tôi không chỉ biết ơn qua lời nói, mà phải biến niềm tự hào ấy thành động lực để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Rời Tu Ria Pêng khi nắng chiều đã nhạt, hình ảnh ông A Điêu vẫn in đậm trong tâm trí tôi như một biểu tượng của lòng yêu nước. Cảm ơn ông đã cho chúng cháu hiểu rằng: Hòa bình là món quà vô giá, và lòng biết ơn là hành trang quý báu nhất của mỗi con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn