Vết Phấn Trên Vách Đá
Chúng tôi giữ chốt trên một mỏm đá cao, nơi gió thổi suốt ngày không ngừng. Từ đây nhìn xuống chỉ thấy núi nối núi, trùng điệp đến tận chân trời.
Ngày đầu đến, anh Thành — người lớn tuổi nhất tổ — lấy trong túi ra một mẩu phấn trắng nhỏ.
Anh cúi xuống vách đá, viết:
“Ngày 1.”
Tôi hỏi:
“Viết làm gì vậy anh?”
Anh cười:
“Để biết mình đã ở đây bao lâu.”
Ngày hôm sau, anh lại viết: “Ngày 2.”
Rồi “Ngày 3.”
Chẳng ai nói gì, nhưng ai cũng bắt đầu nhìn vào vách đá mỗi sáng.
Những con số nhỏ dần kéo dài thành một hàng. Mỗi nét phấn đều run run vì gió mạnh, nhưng vẫn rõ ràng trên nền đá xám.
Có hôm mưa lớn, chúng tôi tưởng chữ sẽ trôi hết. Nhưng khi trời tạnh, những con số vẫn còn đó, nhòe đi một chút nhưng chưa mất.
Ngày thứ mười hai, trận đánh kéo dài từ sáng đến chiều. Khi trời tối, chúng tôi ngồi dựa vào vách đá thở dốc, ai cũng mệt rã rời.
Anh Thành im lặng rất lâu rồi lấy mẩu phấn ra.
Tay anh run hơn mọi ngày, nhưng anh vẫn viết:
“Ngày 12.”
Không ai nói, nhưng tất cả đều nhìn con số ấy lâu hơn bình thường.
Những ngày sau, việc viết số trở thành nghi thức. Mỗi buổi sáng, trước khi bắt đầu công việc, anh Thành đều viết thêm một con số mới.
Đến ngày thứ hai mươi mốt, đơn vị nhận lệnh rút khỏi chốt.
Sáng hôm đó, gió vẫn thổi mạnh như ngày đầu. Anh Thành đứng trước vách đá rất lâu, mẩu phấn trắng kẹp giữa hai ngón tay.
Anh viết:
“Ngày 21.”
Rồi bên cạnh, anh vẽ thêm một dấu chấm nhỏ.
Tôi hỏi:
“Dấu chấm đó là gì?”
Anh nhìn dãy số rồi nói:
“Là dấu kết thúc.”
Chúng tôi rời mỏm đá khi mặt trời vừa lên. Không ai quay đầu lại, nhưng tôi biết trên vách đá ấy vẫn còn những con số trắng, đánh dấu rằng đã từng có những ngày dài được đếm từng buổi sáng.
Và đôi khi, chỉ cần biết mình đã đi qua bao nhiêu ngày, cũng đủ để bước tiếp.


