VỆT SẮC TRONG ĐÊM: HẠ SĨ TRẦN ĐÌNH CHUNG
VỆT SẮC TRONG ĐÊM: HẠ SĨ TRẦN ĐÌNH CHUNG
Có những cái chết thầm lặng đến mức dòng sông vùng ven biên giới dẫu có cuốn trôi đi tất cả máu và nước mắt, cũng không thể xóa nhòa vệt ký ức kiêu hùng của người chiến sĩ nằm lại dưới đáy hào sâu. Bản hùng ca nghẹt thở và đầy xót xa ấy thuộc về Hạ sĩ, Chiến sĩ Trần Đình Chung (sinh năm 1957 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An), người chiến sĩ gan góc thuộc đội hình e9f339QK9 – đơn vị luôn đương đầu với những thử thách nghiệt ngã nhất tại mặt trận phía Nam. Anh dâng hiến vẹn tròn tuổi xuân vào ngày 23 tháng 6 năm 1978, khi vừa chạm ngưỡng hai mươi mốt tuổi.
Mạch truyện đồng hiện đưa người đọc vào một trận đánh đêm khốc liệt, khi quân địch bắn pháo sáng rực trời, biến màn đêm thành một màu trắng dã chết chóc. Trong một đợt phản kích cận chiến, một quả đạn cối nổ ngay sát bệ súng khiến anh Chung bị mảnh găm nát một bên chân. Giữa cơn đau thắt nghẹn xé toác da thịt, trong 60 giây cuối cùng khi bóng tối vĩnh cửu chuẩn bị ập xuống, anh Chung không một tiếng kêu rên. Anh nhớ đến lời dặn của người cha già trước lúc lên đường: "Đi làm nhiệm vụ đừng để hổ thẹn với đất quê Nghĩa Đồng nghe con".
Chính câu nói ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần tối thượng. Không thể di chuyển bằng đôi chân gãy lìa, anh dùng hai tay rướn người bò qua dải đất sũng nước mưa và máu, ôm chặt quả lựu đạn chày cuối cùng lao thẳng vào ổ hỏa lực ngầm của giặc đang găm thẳng vào đội hình ta. Tiếng nổ dữ dội xé toạc màn đêm, dập tắt họng súng tàn bạo của kẻ thù.
Kỷ vật biểu tượng thiêng liêng còn sót lại được tìm thấy chính là chiếc ba lô cóc thô mộc dính máu tươi rách nát, bên trong giấu một nắm đất nhỏ được bọc cẩn thận trong mảnh vải bạt – nắm đất quê hương xứ Nghệ anh mang theo từ ngày rời bến nước. Cái chết của anh Chung ở tuổi hai mươi mốt là lời khẳng định đanh thép về lòng kiên định lý tưởng vĩnh cửu, thắp lên ngọn đuốc tinh thần cho tuổi trẻ thời đại số về sự hy sinh vô điều kiện cho sự bình yên của Tổ quốc.



