Vét sạch hũ gạo nuôi quân và quyết định tiễn con trai đi du kích
Câu chuyện kể về mẹ Nguyễn Thị Tám ở Cù Lao Phố, một người nông dân nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Để con không bị giặc bắt đi lính bắn lại đồng bào, mẹ quyết định cho con thoát ly theo du kích và sẵn sàng vét sạch hũ gạo cuối cùng trong nhà để thiết đãi những đồng đội của con.
Mẹ Nguyễn Thị Tám sinh năm 1911 tại vùng Cù Lao Phố (thuộc xã Hiệp Hòa, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) trong một gia đình nông dân nghèo khó. Lớn lên, mẹ lập gia đình cùng một người thanh niên cũng nghèo ở cùng làng, hai vợ chồng phải tần tảo làm thuê làm mướn, buôn thúng bán bưng nhưng cũng chỉ đủ đắp đổi qua ngày một cách hết sức tằn tiện. Từ khi cậu con trai đầu lòng tên là Nguyễn Văn Liếu ra đời, cái đói nghèo lại càng bám riết lấy gia đình nhỏ không buông tha.Khi Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, tuy chỉ là một thiếu niên chưa lớn hẳn nhưng anh Nguyễn Văn Liếu đã hăng hái tham gia gia nhập tổ chức Thanh niên Tiền phong của xã. Anh say sưa đi tập quân sự cùng các anh lớn hơn và tích cực tham gia công tác tuần tra canh gác xóm làng mỗi đêm. Thấy con trai hăng hái không hề thua kém ai, mẹ Tám vô cùng vui mừng, càng ra sức làm lụng vất vả để nuôi con yên tâm tham gia các công việc xã hội. Môi trường an ninh trật tự tốt đẹp ở Cù Lao Phố lúc bấy giờ, cùng tấm gương dũng cảm của các anh lớn trong tiểu đội Nguyễn Phong Vân dám cướp súng lính Nhật đã trở thành ước mơ cháy bỏng thôi thúc người thanh niên trẻ tuổi ấy.Giai đoạn sau đó, giặc kéo đến đóng bót ở cầu Rạch Cát, thường xuyên tổ chức càn quét và cướp phá ác liệt vùng Cù Lao Phố. Đứng trước tình thế hiểm nghèo đó, mẹ Tám nhận thức rất rõ rằng nếu cứ giữ con lại ở nhà thì không có lợi, bởi địch có thể bắt con mẹ đi lính partisant và buộc anh phải cầm súng bắn lại chính bà con xóm làng mình. Vì vậy, người mẹ kiên cường ấy đã dứt khoát đồng ý cho con trai dứt áo thoát ly gia đình, chính thức tham gia lực lượng du kích xã đóng tại căn cứ Bình Đa ở phía bên kia bờ sông Đồng Nai.Dù đi thoát ly nhưng anh Liếu thường xuyên nhận nhiệm vụ trở về Cù Lao để gác cho chi bộ họp mật, bảo vệ cán bộ đi thu góp tiền bạc ủng hộ kháng chiến hoặc chở bà con qua sông để phá hoại cầu cống, quốc lộ 15 của giặc. Mỗi lần con trai cùng đồng đội bí mật trở về, mẹ Tám đều cố gắng chắt chiu, xoay xở tìm chút gì đó cho con mang theo. Đặc biệt, dẫu hoàn cảnh gia đình vô cùng túng bấn, mẹ vẫn không ngần ngại vét sạch hũ gạo cuối cùng trong nhà để nấu cho các chiến sĩ ăn no bụng đi công tác, còn bữa sau ra sao thì mẹ chấp nhận "tính sau". Sự hy sinh thầm lặng, hết lòng vì kháng chiến của mẹ Nguyễn Thị Tám là một minh chứng đẹp đẽ về tinh thần kiên trung của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng nơi vùng đất Biên Hòa oanh liệt.



