Khác

Vệt sáng cuối chân trời

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời nhuộm một màu đỏ sẫm. Ở phía cuối chân trời, một vệt sáng le lói xuyên qua màn khói mỏng, như cố gắng giữ lại chút bình yên giữa những ngày tháng khốc liệt.

Hà Tĩnh07/04/2026Nguyễn Thanh Mỹ (Đoàn Trường Hương Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời nhuộm một màu đỏ sẫm. Ở phía cuối chân trời, một vệt sáng le lói xuyên qua màn khói mỏng, như cố gắng giữ lại chút bình yên giữa những ngày tháng khốc liệt.

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời nhuộm một màu đỏ sẫm. Ở phía cuối chân trời, một vệt sáng le lói xuyên qua màn khói mỏng, như cố gắng giữ lại chút bình yên giữa những ngày tháng khốc liệt.

Tôi đứng trên triền đê, nhìn về phía xa. Nơi đó, những cánh đồng từng xanh mướt giờ loang lổ dấu vết bom đạn. Nhưng lạ thay, ánh sáng cuối ngày vẫn dịu dàng phủ xuống, như chưa từng có gì xảy ra.

“Rồi sẽ có ngày mọi thứ sáng lại thôi…”

Lời của anh Hùng vẫn còn vang trong trí nhớ tôi. Anh là người luôn tin vào ngày mai, dù hôm nay có tối tăm đến đâu. Mỗi lần hành quân qua làng, anh thường dừng lại một chút, nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng luôn bắt đầu và cũng là nơi hy vọng được giữ lại.

Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ lên đường gấp. Trời chưa kịp sáng hẳn, sương còn dày. Anh Hùng quay lại, vỗ nhẹ vai tôi:
“Giữ vững nhé! Khi nào thấy ánh sáng phía trước, tức là mình gần đến rồi.”

Tôi không hiểu hết câu nói ấy. Cho đến khi…

Tiếng bom ập đến bất ngờ vào một buổi chiều muộn. Mặt đất rung lên, khói bụi cuộn trào. Tôi cùng mọi người lao xuống hầm. Khi mọi thứ lắng lại, tôi gọi tên anh—nhưng không có tiếng đáp.

Tôi chạy ra, giữa không gian còn nồng mùi khói. Ở phía xa, nơi chân trời đang dần tắt nắng, tôi thấy một vệt sáng mỏng manh len qua đám mây xám.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu điều anh từng nói.

Ánh sáng không phải lúc nào cũng rực rỡ. Có khi nó chỉ là một vệt nhỏ nơi cuối chân trời, yếu ớt nhưng bền bỉ. Nó không xua tan ngay bóng tối, nhưng đủ để con người ta không gục ngã.

Nhiều năm sau, tôi trở về lại mảnh đất xưa. Con đê vẫn còn đó, cánh đồng đã xanh trở lại. Trẻ con chạy nhảy, tiếng cười vang lên trong gió chiều.

Tôi đứng lặng, nhìn về phía chân trời.

Vẫn là ánh sáng ấy—nhẹ nhàng, kiên nhẫn, như chưa từng rời đi.

Tôi mỉm cười.

Bởi tôi biết, dù trong những ngày tăm tối nhất, vẫn luôn có một vệt sáng chờ ở phía cuối. Và chính những con người như anh Hùng đã trở thành ánh sáng ấy—dẫn lối cho chúng tôi bước tiếp, đi qua chiến tranh, để chạm đến bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn