Vệt sáng cuối đồi
Chiều xuống chậm trên một triền đồi trọc. Mặt đất loang lổ những hố bom cũ, cỏ cháy vàng như tóc người già.
Lâm nằm ép mình sau ụ đất, mắt không rời khoảng trời phía trước. Anh là lính trinh sát, quen với việc chờ đợi lâu hơn hành động.
“Yên quá nhỉ…” — Tuấn thì thầm.
Lâm không trả lời. Trong chiến tranh, sự yên tĩnh thường là dấu hiệu của điều gì đó đang đến gần.
Quả đúng vậy.
Một loạt pháo bất ngờ dội xuống. Đất đá tung lên như sóng. Tuấn chưa kịp phản ứng thì một mảnh đạn sượt qua vai, máu thấm đỏ áo.
“Rút!” — Lâm kéo bạn xuống rãnh.
Nhưng đường rút đã bị chặn. Phía trước là địch, phía sau là pháo.
Lâm nhìn quanh, rồi nhìn Tuấn — đang cắn răng chịu đau.
“Ở đây chờ tôi.”
“Đi đâu?”
“Làm cho họ nhìn về phía khác.”
Tuấn hiểu. Nhưng chưa kịp nói gì, Lâm đã lao đi.
Một quả lựu đạn nổ ở sườn đồi. Rồi thêm một quả nữa. Tiếng súng chuyển hướng. Những ánh chớp lóe lên — tất cả đổ dồn về phía Lâm.
Tuấn nhân cơ hội, bò qua rãnh, lần theo con đường cũ.
Khi trời tối hẳn, trận địa im lặng.
Người ta tìm thấy Lâm ở sườn đồi — nơi những vệt cháy còn âm ỉ. Gương mặt anh bình thản, như đang ngủ.
Phía chân trời, một vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn vừa tắt.



