VẾT SẸO CHIẾN TRANH VÀ NỤ CƯỜI HÒA BÌNH
VẾT SẸO CHIẾN TRANH VÀ NỤ CƯỜI HÒA BÌNH
VẾT SẸO CHIẾN TRANH VÀ NỤ CƯỜI HÒA BÌNH
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh, Thương binh hạng 1/4 Phan Văn Tiến)
Tôi trở về sau cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc với cơ thể không còn vẹn nguyên: mất đi vĩnh viễn đôi chân và mang trên mình hàng chục vết sẹo lớn nhỏ do mảnh pháo găm trúng. Những ngày đầu trở lại cuộc sống đời thường trên chiếc xe lăn gỗ tự chế, tôi đã phải trải qua những cơn đau nhức nhối thấu xương mỗi khi thời tiết thay đổi và nỗi hụt hẫng tột cùng của một người tàn phế. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của những đứa trẻ con bản làng đi học và màu xanh thanh bình của đồng lúa quê hương, tôi lại tự nhủ mình không được phép gục ngã.
Tôi bắt đầu học cách tự lập, dùng đôi bàn tay còn lại để học nghề sửa chữa đồng hồ và đan rổ tre kiếm sống nuôi gia đình. Những người đồng đội cùng chốt giữ cao điểm Vị Xuyên năm xưa thỉnh thoảng vẫn lặn lội đường xa đến thăm tôi. Chúng tôi ngồi bên hiên nhà sàn, cùng uống chén rượu ngô, cùng hát lại những bài ca ra trận vang bóng một thời. Chúng tôi cười, những nụ cười rạng rỡ, sạm đen khói súng nhưng tràn đầy tinh thần lạc quan của những người lính đã từng bước qua lằn ranh của cái chết để trở về.
Vết sẹo trên da thịt tôi hôm nay là minh chứng cho một thời hoa lửa oanh liệt, một thời mà cả thế hệ chúng tôi đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân và dòng máu đỏ cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương đã lành miệng theo thời gian, nhưng ký ức về những người đồng đội đã ngã xuống sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng sưởi ấm tâm hồn tôi, nhắc nhở thế hệ mai sau phải biết nâng niu, gìn giữ giá trị của hòa bình được đổi bằng xương máu vĩ đại của cha ông.



