Khác

Vết sẹo chiến tranh và nụ cười người lính

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Phú (Xã Hoằng Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi vùng quê Việt Nam đi qua giông bão chiến tranh đều lưu giữ những câu chuyện huyền thoại về một thế hệ anh hùng. Tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng xã Hoằng Phú, có một câu chuyện như thế vẫn hằng ngày được kể lại qua hình ảnh của cụ Lê Văn Sửu — người cựu chiến binh sinh năm 1947, mang trong mình cả một thời kỳ hoa lửa của dân tộc.

Khúc tráng ca một thời ra trận

Năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng thanh niên Lê Văn Sửu vừa tròn 23 tuổi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Gác lại những hoài bão tuổi trẻ, rời xa lũy tre làng Hoằng Phú thân thương, cụ khoác lên mình chiếc áo xanh sờn vai, bước chân vào chiến trường miền Nam đầy gian khổ.

Suốt 7 năm ròng rã từ năm 1970 đến năm 1977, dấu chân của người chiến sĩ Lê Văn Sửu đã in đậm trên khắp các chiến trường miền Nam khói lửa. Đó là những năm tháng "nếm mật nằm kề", những đêm hành quân không ngủ dưới làn mưa bom bão đạn, và cả những ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng vượt lên trên tất cả, lòng yêu nước kiên trung và ý chí sắt đá của người con đất Hoằng Phú đã giúp cụ vững tay súng, cùng đồng đội chiến đấu kiên cường cho đến ngày đất nước hoàn toàn độc lập, non sông thu về một mối.

Vết sẹo chiến tranh — Chứng nhân của lịch sử

Trở về đời thường vào năm 1977, người lính Lê Văn Sửu mang theo hành trang là những ký ức không bao giờ phai nhạt và cả những vết sẹo hằn sâu trên da thịt.

Những vết sẹo ấy không chỉ là chứng tích của những trận đánh ác liệt, của những lần bị thương nơi chiến trường, mà đó chính là những "huân chương" vô hình, minh chứng cho một thời thanh xuân hiến dâng trọn vẹn cho độc lập tự do. Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại đau nhức, nhắc nhở cụ và thế hệ con cháu về cái giá đắt giá của hòa bình ngày hôm nay. Đối với cụ Sửu, vết sẹo chiến tranh không phải là nỗi đau, mà là niềm tự hào của một người đã sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Nụ cười người lính — Rạng rỡ giữa đời thường

Nếu như vết sẹo là biểu tượng của quá khứ gian lao, thì nụ cười hiền hậu, rạng rỡ của cụ Lê Văn Sửu lại là biểu tượng của tinh thần lạc quan, yêu đời của người lính Bộ đội Cụ Hồ giữa thời bình.

Bước qua cuộc chiến, trở về với cuộc sống lao động sản xuất tại quê hương Hoằng Phú, cụ Sửu vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất cao đẹp của người lính. Dù tuổi đã cao, cụ luôn là tấm gương sáng trong các phong trào thi đua của địa phương, gương mẫu trong lối sống và hết lòng dạy bảo con cháu trở thành những công dân có ích.

Ánh mắt tinh anh và nụ cười luôn thường trực trên môi cụ như xua tan đi mọi nhọc nhằn của cuộc sống. Nụ cười ấy toát lên tinh thần thép của một người đã từng đi qua mưa bom bão đạn, nhìn thấu sự khốc liệt của chiến tranh để càng thêm trân trọng, nâng niu giá trị của từng ngày hòa bình.


Cụ Lê Văn Sửu — người cựu chiến binh năm xưa — chính là một pho lịch sử sống của xã Hoằng Phú. "Vết sẹo chiến tranh và nụ cười người lính" không chỉ là câu chuyện riêng của cụ, mà còn là biểu tượng chung của một thế hệ cha anh kiên cường, bất khuất, luôn biết cách nở nụ cười chiến thắng trước mọi giông bão của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn