Khác

Vết sẹo chiến tranh và nụ cười người lính

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Phú (Xã Hoằng Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm của những người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Tại mảnh đất quê hương xã Hoằng Phú, khi nhắc đến thế hệ cha anh kiên cường ấy, người dân nơi đây luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho cụ Lê Hồng Lan – một cựu chiến binh biểu tượng cho ý chí sắt đá và tinh thần lạc quan của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Sinh năm 1945, năm gắn liền với bước ngoặt lịch sử của đất nước, cụ Lê Hồng Lan lớn lên khi quê hương còn chìm trong khói đạn. Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên trẻ Lê Hồng Lan đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng miền Bắc dốc lòng cho tiền tuyến lớn miền Nam, những năm tháng mà "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ mà lòng phơi phới dậy tương lai".

Bước chân vào nơi bom cày đạn xới, cụ cùng đồng đội đã trải qua biết bao gian khổ, hiểm nguy. Những trận chiến ác liệt, những đêm hành quân xuyên rừng dưới cơn mưa bom bão đạn của kẻ thù không làm lung lạc ý chí của người chiến sĩ trẻ. Trong một trận chiến cam go, cụ Lê Hồng Lan đã bị thương. Vết thương ấy sau này đã lành miệng, để lại một vết sẹo dài trên da thịt – dấu ấn không thể phai mờ của một thời đạn bom khốc liệt. Vết sẹo ấy không chỉ là minh chứng cho sự tàn khốc của chiến tranh, mà còn là tấm huy chương vô giá ghi dấu lòng dũng cảm, sự hy sinh và lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.

Hòa bình lập lại, cụ Lê Hồng Lan trở về với cuộc sống đời thường tại xã Hoằng Phú. Trở về sau bão giông, người thương binh năm xưa không chọn cách nghỉ ngơi. Cụ tiếp tục cống hiến sức lực cho quê hương, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương và là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, con cháu.

Điều khiến bất cứ ai khi tiếp xúc với cụ Lê Hồng Lan đều cảm thấy ấm lòng chính là nụ cười. Trải qua bao mất mát, chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nụ cười của cụ vẫn vẹn nguyên sự đôn hậu, rạng rỡ và tràn đầy tinh thần lạc quan. Nụ cười ấy tỏa ra từ một tâm hồn bình yên của người đã hoàn thành nghĩa vụ với non sông, một người lính chưa từng chùn bước trước gian nguy. Cụ thường dùng chính những câu chuyện thời chiến, chính tinh thần lạc quan ấy để giáo dục thế hệ trẻ Hoằng Phú về lòng yêu nước, về giá trị của độc lập, tự do hôm nay.

Cụ Lê Hồng Lan – người con sinh năm 1945 của xã Hoằng Phú – là minh chứng sống động cho câu nói "thương binh tàn nhưng không phế". Vết sẹo trên thân thể cụ là quá khứ hào hùng, còn nụ cười trên môi cụ là tương lai, là niềm tin yêu cuộc sống. Cụ chính là một tấm gương sáng, một nốt nhạc trầm hùng mà ấm áp giữa dòng chảy thanh bình của quê hương Hoằng Phú hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn