Bài viết

VẾT SẸO CÒN Ở LẠI

Có những năm tháng đã lùi rất xa, nhưng chỉ cần một cơn gió trở mùa, một tiếng động bất chợt hay một buổi chiều im ắng, ký ức lại trở về nguyên vẹn. Với bác Phạm Đình Khánh, sinh năm 1946, những năm tháng quân ngũ từ 1966 đến 1972 không chỉ được nhớ bằng những chặng đường hành quân hay những trận chiến khốc liệt, mà còn bằng một vết thương đã theo bác suốt phần đời còn lại.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

VẾT SẸO CÒN Ở LẠI

Có những năm tháng đã lùi rất xa, nhưng chỉ cần một cơn gió trở mùa, một tiếng động bất chợt hay một buổi chiều im ắng, ký ức lại trở về nguyên vẹn. Với bác Phạm Đình Khánh, sinh năm 1946, những năm tháng quân ngũ từ 1966 đến 1972 không chỉ được nhớ bằng những chặng đường hành quân hay những trận chiến khốc liệt, mà còn bằng một vết thương đã theo bác suốt phần đời còn lại.

Ngày ấy, chàng trai Phạm Đình Khánh rời quê hương lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Trong ba lô của người lính không có nhiều hành trang, chỉ vài bộ quần áo, chút đồ dùng cá nhân và nỗi nhớ quê nhà được gói ghém thật kỹ. Quê hương khi ấy ở lại phía sau, với mái nhà, người thân và những con đường làng thân thuộc. Còn phía trước là một cuộc đời hoàn toàn khác – nơi mỗi bước chân đều có thể đi qua ranh giới giữa bình yên và hiểm nguy.

Một lần trong chiến đấu, giữa lúc tiếng súng dồn dập, bác Khánh cùng đồng đội phải bám trụ ở một vị trí trong thời gian dài. Khói bụi phủ mờ mọi thứ. Đất dưới chân rung lên sau từng tiếng nổ. Trong khoảnh khắc ấy, một mảnh bom bất ngờ găm vào người bác.

Vết thương đến nhanh đến mức người lính gần như không kịp nhận ra mình đã bị thương. Chỉ đến khi tiếng súng thưa dần, bác mới cảm thấy một bên cơ thể nóng rát, quần áo thấm máu. Nhưng điều bác nhớ nhất không phải là cơn đau. Đó là bàn tay của một người đồng đội đã nắm lấy vai mình, kéo bác về phía sau trong lúc mọi người vẫn đang căng mình giữa trận địa.

Giữa chiến trường, tình đồng đội đôi khi giản dị như thế. Không cần những lời hứa hẹn dài lâu. Chỉ một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ để một người lính biết rằng mình không đơn độc.

Sau trận ấy, bác được đưa đi điều trị. Những ngày nằm lại phía sau đội hình là những ngày dài. Khi cơn đau dịu xuống, điều khiến bác day dứt nhất lại là câu hỏi: Không biết anh em ngoài kia giờ thế nào?

Người lính quen với việc tiến về phía trước nên những ngày phải nằm yên càng khiến nỗi nhớ đồng đội trở nên da diết. Bác nhớ tiếng gọi nhau trong những đêm hành quân, nhớ những bữa cơm vội bên đường, nhớ những khuôn mặt đã cùng mình chia sẻ từng ngụm nước, từng khoảng đất trú ẩn. Chiến tranh đi qua, có người trở về, có người nằm lại. Những gương mặt năm xưa dần trở thành ký ức, nhưng tình đồng đội thì ở lại.

Năm 1972, sau những năm tháng trong quân ngũ, bác Phạm Đình Khánh trở về quê hương. Người lính năm nào nay bước lại trên con đường làng quen thuộc, nhưng trong dáng đi đã mang theo dấu tích của chiến tranh. Vết thương rồi cũng liền da, song vết sẹo vẫn còn đó, như một dòng chữ không cần mực viết lên năm tháng.

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhìn thấy vết sẹo trên cơ thể, bác không chỉ nhớ đến tiếng bom đạn. Bác nhớ một thời tuổi trẻ đã sống hết mình cho đồng đội, nhớ những người đã cùng mình đi qua những ngày gian khó, nhớ những tháng năm mà sự sống được tính bằng từng khoảnh khắc.

Giờ đây, khi tóc đã bạc, chiến tranh chỉ còn trong những câu chuyện kể lại, bác Phạm Đình Khánh vẫn giữ trong lòng một điều rất giản dị: điều quý giá nhất mà những năm tháng ấy để lại không phải là những mất mát, mà là tình người đã giúp những người lính vượt qua mất mát.

Vết thương năm nào đã trở thành một phần của cơ thể. Còn ký ức về đồng đội đã trở thành một phần của cuộc đời. Và mỗi khi chạm tay lên vết sẹo cũ, bác Khánh như chạm vào một miền ký ức xa xăm – nơi có tuổi trẻ, có những người đồng đội và có một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng can đảm, niềm tin và tình yêu quê hương sâu nặng.

 

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn