Vết sẹo đỏ và trận mưa rừng năm 1969 Chủ đề: Ký ức về lần bị thương trên đường vận chuyển vũ khí
Mùa mưa năm 1969, đại ngàn Trường Sơn chìm trong những trận mưa xối xả, biến những con đường mòn thành những rãnh bùn lầy lội. Chàng thanh niên Tống Như Hùng khi ấy mới ngoài đôi mươi, mang trong mình bầu máu nóng của tuổi trẻ, cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tiếp tế vũ khí và lương thực cho chiến trường miền Nam.
Ngày đầu tiên của chuyến hàng trôi qua trong sự im lặng đáng sợ của rừng già, nhưng mọi chuyện dường như vẫn suôn sẻ. Đến ngày thứ hai, khi đoàn quân đang băng qua một đoạn dốc trơn trượt, một tiếng nổ xé lòng vang lên. Mảnh pháo găm thẳng vào vai trái của ông. Cảm giác đau nhói ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự tê dại. Máu thấm đẫm chiếc áo chiến sĩ, hòa cùng nước mưa lạnh lẽo.
Trong cơn mê sảng vì mất máu, ông chỉ kịp thấy bóng dáng đồng đội lao đến, những gương mặt lo lắng mờ ảo dưới làn mưa. Khi tỉnh dậy tại trạm lưu trú thương binh, ông thấy mình đang nằm trong vòng tay đồng đội. Bác sĩ bảo vết thương rất sâu, đã cắt vào động mạch, nếu chỉ chậm một chút nữa thôi, ông đã mãi mãi nằm lại với rừng già. Vết sẹo trên vai trái năm ấy giờ đây đã chai sạn theo thời gian, nhưng mỗi khi trái gió trở trời, nó lại nhắc ông về một thời "máu trộn bùn non" nhưng đầy kiêu hãnh. Đó không chỉ là một vết thương cơ thể, mà là chứng nhân của một thời hoa lửa không thể nào quên.


