“Vết sẹo không nằm trên da”
Một bác sĩ trẻ làm việc tại bệnh viện tuyến tỉnh, lớn lên trong hòa bình nhưng thường tiếp xúc với những bệnh nhân mang ký ức chiến tranh.
Một buổi chiều trong bệnh viện, bác sĩ Trần Minh Đức tiếp nhận một bệnh nhân lớn tuổi bị đau ngực và khó thở. Ông cụ trầm tính, ít nói, chỉ trả lời ngắn gọn khi được hỏi.
Trong lúc khám, bác sĩ chú ý đến một vết sẹo dài ở vai trái của ông. Không giống vết thương bình thường, nó cũ, sâu và đã lành từ rất lâu.
Anh hỏi:
“Vết này lâu chưa bác?”
Ông cụ im lặng một lúc, rồi nói:
“Lâu lắm rồi… từ thời còn đi rừng.”
Không nói thêm gì nữa.
Sau khi ổn định cho bệnh nhân, bác sĩ Đức quay lại hỏi thêm trong lúc trò chuyện nhẹ nhàng. Lúc này, ông cụ mới kể chậm rãi: ngày xưa từng là lính, bị thương trong một trận hành quân giữa rừng.
Không kể chi tiết, không nhắc tên trận đánh. Chỉ nói:
“Ngày đó, người ta không có nhiều lựa chọn.”
Sau khi điều trị xong, ông cụ được xuất viện. Trước khi rời đi, ông quay lại nói một câu rất khẽ:
“Cậu làm bác sĩ tốt lắm… vì cậu không chỉ nhìn thấy vết thương.”
Bác sĩ Đức không trả lời ngay.
Chỉ đến khi ông cụ đi khuất, anh mới hiểu câu nói đó.
Không phải mọi vết thương đều nằm trên cơ thể. Có những vết đã liền da, nhưng vẫn còn tồn tại trong cách một người thở, im lặng, hay nhớ về quá khứ.
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện thứ 37 không nói về chiến tranh như một sự kiện, mà về dấu vết mà nó để lại trong con người, ngay cả khi mọi thứ đã lành bên



