Cựu chiến binh

VẾT SẸO KHÔNG NHÌN THẤY

An Giang02/07/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khải trở về, nhưng không thực sự trở lại. Anh sống trong làng. Ăn cùng mọi người. Nói chuyện. Cười. Nhưng có những lúc… anh như biến mất. Một tiếng động mạnh. Một mùi khói. Một cơn mưa rừng bất chợt. Tất cả đều có thể kéo anh trở lại quá khứ. Một đêm, Khải hét lên trong giấc ngủ. “Chạy đi!” Minh chạy sang. Thấy Khải ngồi bật dậy, mồ hôi ướt đẫm, ánh mắt hoảng loạn. “Không sao… chiến tranh kết thúc rồi.” Minh nói. Khải nhìn anh. “Nhưng trong đầu tôi… nó chưa bao giờ kết thúc.” Ngày hôm sau, Khải đến vườn cây. Anh đi từng gốc. Dừng lại lâu ở một cây. “Cây này… của ai?” “Hùng.” Khải gật đầu. “Cậu ấy… đã cứu tôi.” Minh sững lại. “Cậu nhớ rồi?” Khải không trả lời ngay. Chỉ nói: “Tôi nhớ… một phần.” Những mảnh ký ức rời rạc. Một tiếng nổ. Một người đẩy anh ngã xuống. Một bóng người quay lại phía lửa đạn. Khải siết chặt tay. “Tôi nghĩ… mình đã bỏ chạy.” Minh nhìn anh. “Cậu còn sống. Đó không phải là bỏ chạy.” Khải lắc đầu. “Không. Có người đã ở lại… thay tôi.” Một vết sẹo không nằm trên cơ thể. Mà nằm trong ký ức. Và nó đau… theo một cách khác. Tối hôm đó, Khải ngồi một mình. Anh viết. Không phải nhật ký. Mà là một danh sách. Những điều anh còn nhớ. Và những điều anh chưa dám nhớ. Ở cuối trang, anh viết: “Tôi phải biết sự thật.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn