Bài viết

Vết sẹo năm tháng và lá thư từ tuyến đầu

Thanh Hóa17/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đoàn thanh niên chúng tôi trở lại thôn Trù Ninh vào một chiều thu dịu mát, nơi người cựu chiến binh Đinh Thị Tính vẫn lặng lẽ gìn giữ những kỷ vật chiến trường như những báu vật của cuộc đời. Bác đưa cho chúng tôi xem một chiếc kỷ vật nhỏ và chỉ vào vết sẹo dài trên cánh tay – chứng tích của một trận pháo kích dữ dội năm xưa. Bác nhớ lại, mùa mưa năm đó, tuyến đường vận chuyển lương thực và khí tài bị địch đánh phá ác liệt. Trong một lần san lấp hố bom để mở đường cho xe qua, một quả pháo bất ngờ nổ gần khiến bác bị thương. "Lúc mảnh pháo găm vào tay, bác chỉ thấy tê dại đi chứ không biết đau. Nhìn thấy chiếc xe tải chở đạn phía sau đang chực sa lầy, bác dằn cơn đau, dùng tay còn lại cùng đồng đội đẩy xe qua khỏi vùng nguy hiểm rồi mới gục xuống." Lời kể bình thản của bác khiến những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình như chúng tôi không khỏi lặng người vì xúc động. Bác còn kể về lá thư viết dở gửi về quê nhà Hoằng Hóa, dặn mẹ yên tâm vì con gái vẫn khỏe, vẫn kiên cường cùng đồng đội bám trụ nơi đầu sóng ngọn gió. Sự hy sinh thầm lặng ấy, những giọt máu đã hòa vào lòng đất mẹ năm nào chính là bài học lịch sử sống động nhất, thức tỉnh lòng tự tôn và trách nhiệm trong mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay khi vững bước trên con đường dựng xây quê hương Trù Ninh ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vết sẹo năm tháng và lá thư từ tuyến đầu | Câu chuyện thời hoa lửa