Cựu chiến binh

Vết Sẹo Nở Hoa

Có những năm tháng mà thanh xuân không đo bằng tuổi tác, mà đo bằng những cung đường hành quân và những vết sẹo để lại trên da thịt. Khi nhắc về thời “hoa lửa”, người ta thường nghĩ đến những bản anh hùng ca hào hùng, nhưng với cựu chiến binh Hồ Sỹ Huynh, đó còn là những thước phim trầm mặc về sự sống, cái chết và tình đồng đội thiêng liêng giữa chiến trường biên giới Tây Nam khốc liệt. Sinh ra tại mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, chàng thanh niên Hồ Sỹ Huynh lớn lên khi đất nước cò

Khánh Hòa10/03/2026Đoàn trường THPT Nguyễn Du (Đoàn xã Bắc Ninh Hoà)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giai đoạn 1977 - 1978, quân Khmer Đỏ liên tục gây hấn, thảm sát dân lành dọc biên giới. Không thể đứng nhìn đồng bào đau khổ, ông cùng đơn vị dấn thân vào vùng lửa đạn. Đó là những ngày tháng "ăn tuyết nằm sương" đúng nghĩa, khi kẻ thù không chỉ là súng đạn mà còn là cái nóng hầm hập của vùng biên, là những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo và sự tàn khốc của một cuộc chiến tự vệ chính nghĩa.

Trong ký ức của người lính già nay đã bước sang tuổi 70, đợt phản công từ tháng 12/1977 đến tháng 1/1978 vẫn hiện lên rõ mồn một. Đó là lúc quân ta dồn lực đẩy lùi 5 sư đoàn địch. Giữa bom rơi đạn lạc, ông Huynh và đồng đội đã băng rừng, lội suối, chia nhau từng ngụm nước trong chiếc bình tông bẹp dúm, nhường nhau từng miếng lương khô thấm đẫm bụi đường.Trong một trận chiến ác liệt, ông đã bị thương. Cơn đau thấu xương thịt khi ấy chỉ là một phần, nỗi đau lớn hơn là phải chứng kiến những người đồng đội vừa mới cười nói cùng mình ban sáng, nay đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông bảo: "Vết thương này là dấu ấn của tuổi trẻ, là may mắn của một người được trở về". Với ông, mỗi vết sẹo trên cơ thể không phải là nỗi đau, mà là một "huân chương" vô hình của lòng trung thành với Tổ quốc.Chiến tranh lùi xa, ông Hồ Sỹ Huynh trở về với cuộc sống đời thường, chọn xã Bắc Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa làm quê hương thứ hai. Dù mang trong mình thương tật, tinh thần của người lính năm xưa chưa bao giờ nguội tắt. Ông vẫn miệt mài tham gia các hoạt động địa phương, dùng chính cuộc đời mình để làm "nhân chứng sống" kể lại lịch sử cho thế hệ con cháu.Mỗi khi kể chuyện, ánh mắt ông lại rực sáng – một ánh sáng kỳ lạ, nửa như hoài niệm, nửa như tự hào. Ông kể không phải để khoe khoang chiến tích, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có; nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả thanh xuân rực rỡ nhất của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".Câu chuyện của bác Hồ Sỹ Huynh là một mảnh ghép nhỏ nhưng rực rỡ trong bức tranh lịch sử hào hùng của dân tộc. Thời gian có thể làm mờ đi những vết chân trên cát, nhưng những câu chuyện "thời hoa lửa" như của bác sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn và soi sáng con đường cho thế hệ hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn