Vết sẹo thời gian
Năm 1952, khi vùng quê chiêm trũng Hà Nam còn chìm trong khói lửa, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bình rời nhà lên đường với hành trang là chiếc ba lô sờn cũ.
Năm 1952, khi vùng quê chiêm trũng Hà Nam còn chìm trong khói lửa, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bình rời nhà lên đường với hành trang là chiếc ba lô sờn cũ và lời hứa trở về với cô hàng xóm tên Xuân. Những năm tháng ở "thủ phủ kháng chiến" Tây Bắc, ông cùng Đại đoàn 308 đã nếm trải đủ cái rét thấu xương của rừng già và những đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" để làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng. Thế nhưng, niềm vui ngày giải phóng Thủ đô năm 1954 chẳng thể khỏa lấp được khoảng trống trong lòng ông khi người bạn thân nhất ngã xuống ngay trước cửa hầm đồi A1 chỉ cách giờ đình chiến đúng hai ngày. Hòa bình lập lại, ông trở về cưới Xuân, nhưng cuộc đời người lính một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy lịch sử khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bùng nổ.
Năm 1966, gác lại niềm hạnh phúc bên vợ và đứa con trai nhỏ, ông Bình lại "xẻ dọc Trường Sơn" đi cứu nước. Dưới tán rừng già mù mịt chất độc hóa học và tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay B-52, ông đã sống những ngày tháng ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như sợi tóc. Giữa chiến trường miền Nam khắc nghiệt năm 1972, một tin sét đánh từ hậu phương gửi vào: một trận oanh tạc của không quân Mỹ tại miền Bắc đã cướp đi vĩnh viễn người vợ hiền và đứa con thơ của ông. Nỗi đau mất mát ấy tàn khốc hơn bất kỳ mảnh đạn nào găm vào da thịt, khiến người lính dạn dày sương gió ấy có lúc tưởng như gục ngã. Thế nhưng, chính trong sự tận cùng của đau thương, ông và đồng đội lại dìu dắt nhau bằng niềm tin sắt đá về một ngày đất nước thống nhất.
Ngày 30/4/1975, ông Bình có mặt tại Dinh Độc Lập giữa rừng cờ hoa rực rỡ, nhưng trong đôi mắt người cựu binh ấy lại là những giọt nước mắt lặng lẽ dành cho những người đã không kịp nhìn thấy ánh sáng của ngày toàn thắng. Trở về đời thường với những vết sẹo của mảnh đạn mỗi khi trái gió trở trời và nỗi ám ảnh của quá khứ, ông không chọn cách sống trong u uất. Ông dành quãng đời còn lại để chăm lo cho những đứa trẻ mồ côi và tìm kiếm hài cốt đồng đội, xem đó như cách để tri ân những người đã nằm lại. Trong bóng chiều tà, nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt thay thế cho những hố bom năm xưa, ông Bình hiểu rằng sự hy sinh của thế hệ mình chính là hạt mầm cho sự sống và hy vọng nảy nở trên mảnh đất hình chữ S này.



