Người có công giúp đỡ cách mạng

Vết sẹo thời gian và lòng trung kiên của người con gái giao liên

Bài viết ghi lại những cảm xúc lắng đọng trong chuyến thăm hỏi cụ bà Phan Thị Bớt – người con gái giao liên kiên trung năm xưa của đất Suối Hiệp. Qua lời kể mộc mạc về thời hoa lửa oanh liệt, đối mặt với đòn roi tù đày mà vẫn giữ trọn lòng son sắt, bà trở thành ngọn lửa sưởi ấm và dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay học tập, cống hiến

Khánh Hòa12/08/2026Nguyễn Tường Vy (Xã Suối Hiệp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vết sẹo thời gian và lòng trung kiên của người con gái giao liên

Có những buổi chiều bình yên được đổi bằng cả một thời hoa lửa khốc liệt. Trong không khí trang nghiêm của những ngày tri ân lịch sử, bước chân của tuổi trẻ chúng tôi lặng im đầy xúc động khi tiến vào hiên nhà nhỏ của cụ bà Phan Thị Bớt – nữ thương binh, người có công với cách mạng tiêu biểu tại xã Suối Hiệp.

Dưới bóng mát của mái hiên, giữa những lời thăm hỏi ân cần và những cái nắm tay thật chặt, một khoảng trời ký ức oanh liệt bỗng chốc ùa về qua lời kể trầm ấm, dạt dào cảm xúc của người lính già.

image.png

Ở tuổi xế chiều, dẫu mái đầu đã bạc trắng, đôi mắt in hằn vết chân chim của thời gian và những vết thương cũ cứ âm ỉ đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, bà vẫn đón nhận món quà tri ân từ thế hệ đi sau bằng một nụ cười hiền hậu, rạng rỡ. Ánh mắt bà bừng sáng khi nhớ về những ngày tháng mười mươi tuổi, cái thời con gái gác lại những ước mơ riêng để hòa mình vào dòng chảy của cách mạng.

Bà bồi hồi kể lại, giọng run run nhưng đầy tự hào:

" Hồi đó hiểm nguy rình rập lắm con ơi. Giặc kìm kẹp gắt gao từng tấc đất, từng lối đi trong làng. Nhưng cái bụng mình đã theo cách mạng thì không biết sợ là gì. Ban ngày thì giả bộ đi làm đồng, đi chợ để nắm tình hình quân địch, đêm xuống lại lội suối, băng rừng mang từng nắm cơm, từng lon gạo, xấp tài liệu mật tiếp tế cho cán bộ nằm vùng ở chiến khu. Nhiều đêm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, tim đập thình thịch vì tiếng chó sủa hay ánh đèn pin tuần tra của giặc, nhưng nghĩ đến các chiến sĩ đang chờ cơm, chờ tin dưới hang đá, đôi chân mình lại cứ phăm phăm mà bước..."

Thế rồi, trong một lần thực hiện nhiệm vụ bí mật, bà không may sa vào tay giặc. Kẻ thù hung hãn đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, thâm độc nhất từ thể xác đến tinh thần hòng ép người con gái nhỏ nhắn ấy phải khai ra cơ sở cách mạng và đồng đội. Nhưng "lửa thử vàng, gian nan thử sức", đòn roi sắt máu của quân thù có thể làm rướm máu thịt chứ không thể làm lung lạc lòng son sắt của bà.

Bà bảo: " Lúc bị đánh đau tưởng chết đi sống lại, nhưng trong đầu bà chỉ có một ý nghĩ độc nhất: Thà mình chịu đòn, chịu chết chứ tuyệt đối không thể phản bội đồng đội, không thể để cơ sở bị phá!"

Sự kiên trung ấy đã giúp bà bảo vệ an toàn cho tổ chức đến ngày quê hương giải phóng, dù cái giá phải trả là những thương tật suốt đời trên cơ thể.

Ngồi bên bà dưới hiên nhà Suối Hiệp, ngắm nhìn những chiếc áo xanh tình nguyện của đoàn viên, thanh niên đan xen bên màu áo giản dị của các ban ngành đoàn thể địa phương, chúng tôi cảm nhận sâu sắc thế nào là sợi dây gắn kết của hai thế hệ. Lời thăm hỏi, động viên ân cần và món quà nghĩa tình được trao tận tay bà không chỉ dừng lại ở một hoạt động đền ơn đáp nghĩa, mà đó là lời hứa, lời khẳng định đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của tuổi trẻ.

Chuyến ghé thăm khép lại nhưng nụ cười kiên nghị và lời kể của thương binh Phan Thị Bớt vẫn còn đọng mãi trong tâm trí chúng tôi. Bà chính là một "nhân chứng sống", một bông hoa lửa kiên cường sưởi ấm quá khứ và dẫn đường cho tương lai, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống, học tập và cến hiến sao cho xứng đáng với những xương máu đã lặn vào lòng đất mẹ quê hương Suối Hiệp anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vết sẹo thời gian và lòng trung kiên của người con gái giao liên | Câu chuyện thời hoa lửa