Cựu chiến binh

VẾT SẸO TRÊN BẮP TAY – DẤU ẤN CỦA CHIẾN TRANH (1)

Bài viết tái hiện khoảnh khắc ông Lê Văn Thấu bị trúng mảnh đạn pháo trong chiến dịch năm 1968, vết sẹo trên bắp tay trở thành minh chứng cho lòng dũng cảm, ý chí thép và những hy sinh thầm lặng của người lính trẻ tuổi giữa bom đạn.

Hưng Yên24/12/2025Lê Thị Khánh An lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chừa một ai. Nó để lại trên thân thể, trên tâm hồn và cả ký ức những vết tích không bao giờ phai mờ. Với ông Lê Văn Thấu, vết sẹo dài trên bắp tay phải chính là minh chứng sống động nhất của một thời “hoa lửa” giữa rừng bom, lửa đạn.

Đó là vào cuối tháng Hai năm 1968, khi đơn vị của ông tham gia chiến dịch tại Đường 9 – Khe Sanh. Quân địch dồn lực tấn công dữ dội, pháo dội xuống liên tục, bầu trời quang đãng bỗng chốc trở nên rực lửa khói bom. Trong một lần kéo pháo vào trận địa, mảnh đạn từ quả pháo nổ gần bên đã văng trúng bắp tay ông. Cú va chạm làm ông ngã nhào, đau nhói nhưng chưa kịp choáng, ông Thấu vẫn gượng dậy, lấy tay còn lại tiếp tục chỉ huy đồng đội ổn định hỏa lực.

Vết thương sâu và chảy máu nhiều, nhưng giữa chiến trường, không có thời gian để điều trị đúng nghĩa. Các đồng đội giúp ông sơ cứu tạm thời bằng băng và nước muối, rồi cùng ông tiếp tục chiến đấu. Khi ấy, mỗi bước đi, mỗi nhịp thở đều là sự sống mỏng manh, nhưng cũng là ý chí sắt đá. Vết sẹo hình thành từ khoảnh khắc ấy, trải qua năm tháng, giờ đây nhạt dần màu máu nhưng vẫn rõ ràng, nhắc nhở ông và mọi người về giá trị của sự sống, của lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội.

Trong ký ức của ông Thấu, ngày ấy không chỉ là nỗi đau thể xác. Nó còn là hình ảnh đồng đội ngồi quanh ông, chia sẻ từng nắm cơm vội, an ủi nhau giữa tiếng bom rền vang. Ông nhớ những ánh mắt đầy quyết tâm, những bàn tay run rẩy nhưng kiên cường giữ vững khẩu súng, và cả những câu hô vang giữ nhịp tinh thần: “Còn sống là còn chiến đấu!”

Ông kể: “Khi nhìn vào vết sẹo, tôi nhớ đến những đồng đội đã hy sinh, những người đã không còn thấy ngày đất nước hòa bình. Vết sẹo đó là dấu ấn của họ, là nhắc nhở rằng tự do hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ và cả máu xương.”

Vết sẹo ấy còn mang một ý nghĩa đặc biệt: nó nhắc ông về trách nhiệm của một người từng đứng giữa bom đạn, từng giữ lửa cho đồng đội và từng đóng góp cho chiến thắng. Mỗi lần ông kể lại câu chuyện cho con cháu, ông không chỉ nhấn mạnh về nỗi đau, mà còn về lòng kiên cường, tình đồng đội và sự hi sinh thầm lặng mà chiến tranh đòi hỏi.

Ngày nay, khi trở về thôn Kha Lý, sống giữa hòa bình, ông Thấu vẫn nâng niu từng huy chương, từng kỷ vật chiến trường, nhưng đôi khi chỉ cần chạm vào vết sẹo trên bắp tay, ký ức chiến tranh lại ùa về sống động. Nó không phải là nỗi đau đơn thuần, mà là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống hết mình, đã dấn thân cho Tổ quốc và đồng đội.

Vết sẹo ấy, qua năm tháng, trở thành biểu tượng riêng trong đời ông – biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và của ký ức không thể xóa nhòa về những ngày bom nổ, đạn rơi giữa chiến trường Khe Sanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn