Bài viết

Vết sẹo và luống cày bình yên

Hưng Yên26/12/2025Đào Thị Huế (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường bảo: "Giàu đôi con mắt, khó hai bàn tay". Tôi thì gửi lại một bàn tay và một phần bắp chân trái nơi dòng sông Thạch Hãn máu lửa. Ngày trở về làng trên đôi nạng gỗ, nhìn cha mẹ già yếu và những mảnh vườn hoang tàn vì bom đạn, tôi đã có lúc ngồi lặng bên thềm nhà, nhìn ống tay áo trống trải mà trào nước mắt. Đau đớn thể xác không đáng sợ bằng cảm giác mình trở thành người thừa, thành gánh nặng cho gia đình.

Nhưng rồi, lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế" cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Tôi tự nhủ: Mình đã đi qua được mưa bom bão đạn, lẽ nào lại gục ngã trước cái nghèo, cái khó của thời bình?

Tôi bắt đầu tập làm mọi thứ bằng bàn tay còn lại. Ban đầu là cầm đũa, cầm chổi, sau đó là cầm cuốc. Các cháu không tưởng tượng được đâu, việc giữ thăng bằng trên một chân để bổ nhát cuốc xuống đất cứng khó khăn đến nhường nào. Tôi ngã liên tục. Những vết thương cũ gặp lúc trái gió trở trời lại đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm. Nhưng mỗi lần ngã, tôi lại nhìn vào vết sẹo trên tay mình, nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở thành cổ Quảng Trị. Họ đã dâng hiến cả tính mạng, lẽ nào mình lại tiếc chút mồ hôi?

Tôi bắt đầu cải tạo khu đồi trọc sau nhà thành vườn cây ăn quả. Tôi nhờ người đóng cho một bộ dụng cụ lao động riêng, phù hợp với người chỉ có một tay. Ai bảo gì tôi cũng làm, từ nuôi lợn, thả gà đến trồng rừng. Người dân trong xã ban đầu nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, nhưng sau đó họ chuyển sang thán phục. Khu vườn của "lão thương binh một tay" bắt đầu xanh mướt, những gốc cam, gốc bưởi trĩu quả là minh chứng cho ý chí không bao giờ đầu hàng.

Mỗi khi có đoàn viên, thanh niên đến thăm, tôi thường dẫn các cháu ra thăm vườn. Tôi không kể nhiều về nỗi đau, tôi chỉ nói về niềm vui của lao động. Tôi muốn các cháu hiểu rằng: Khó khăn không phải là rào cản, nó chỉ là một phép thử cho lòng kiên trì. Một người thương binh mất đi một phần xương máu vẫn có thể làm giàu cho quê hương, thì thế hệ trẻ với đầy đủ sức khỏe và tri thức chắc chắn sẽ làm được những điều vĩ đại hơn thế.

Chiến tranh đã lùi xa, vết sẹo trên da thịt tôi vẫn còn đó, đôi khi vẫn khiến tôi thao thức những đêm trở gió. Nhưng mỗi khi nhìn thấy màu xanh của vườn cây, thấy làng xóm yên bình, tôi biết rằng sự hy sinh của mình và đồng đội đã không hoài phí. Hòa bình không chỉ là lặng tiếng súng, mà còn là sự nảy mầm của những khát vọng và sự vươn lên mạnh mẽ từ những đổ nát.

Các cháu hãy nhớ, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần trái tim còn đập và ý chí còn vững, các cháu sẽ luôn tìm thấy con đường để tỏa sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn