Vệt Sơn Phản Quang Trên Cánh Rừng Săng Lẻ
Vệt Sơn Phản Quang Trên Cánh Rừng Săng Lẻ
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, rừng Săng Lẻ (thuộc huyện Tương Dương, Nghệ An) nằm trên tuyến đường B90 là nơi trú quân và cất giữ khí tài quan trọng trước khi vượt biên giới vào Nam. Những cây săng lẻ cổ thụ cao vút, thân trắng bếch che khuất tầm nhìn của máy bay trinh sát, nhưng cũng biến con đường mòn xuyên rừng thành một "mê cung" đen đặc mỗi khi đêm xuống.
Trực chiến giao liên và dẫn đường qua rừng Săng Lẻ là chị Bùi Thị Mai (18 tuổi, quê Thanh Hóa). Chị Mai có dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt vô cùng tinh anh, thuộc từng gốc cây, hố bom trong bán kính năm cây số quanh trạm.
Đêm ngày 17 tháng 10 năm 1971, trời đổ mưa sầm sập, sương mù từ sông Cả bốc lên đặc quánh. Một đoàn xe chở tên lửa đạn đạo và xe xích lội nước cần vượt qua rừng Săng Lẻ ngay trong đêm để kịp lập trận địa phòng không bảo vệ bến phà Bến Thủy. Đột nhiên, máy bay B-52 trút một đợt bom B-52 rải thảm xuống vạt rừng phía Đông. Mưa bom cày xới mặt đường, làm đổ vô số cây cổ thụ chắn ngang lối đi, đánh bạt toàn bộ các vệt sơn vôi chỉ đường cũ.
Xe tải hạng nặng không thể mở đèn pha vì nguy cơ bị máy bay gầm hú phía trên phát hiện. Các bác tài hoàn toàn mất phương hướng giữa cánh rừng tăm tối, nguy cơ sa lầy hoặc lật xe xuống khe suối cực kỳ cao.
Trong tình thế cấp bách, chị Mai sực nhớ ra trong trạm còn một lon sơn phản quang màu vàng dùng để kẻ biển báo. Không một phút chần chừ, chị khoác chiếc áo bạt đi mưa, tay xách lon sơn và chiếc chổi sơn nhỏ lao ra giữa cơn mưa rừng mù mịt.
Chị Mai chạy dọc theo vệt đường mòn bối rối, leo qua từng thân cây săng lẻ bị đánh gục. Chị dùng chổi quết những vệt sơn vàng đậm lên từng gốc cây còn đứng vững cách nhau chừng mười mét, tạo thành một chuỗi "cột tiêu sáng" ẩn hiện dưới ánh pháo sáng mờ tà của địch.
Giữa đêm lạnh buốt, tiếng bom nổ đinh tai nhức óc phía xa, chị Mai vừa quết sơn vừa dò đường. Mảnh bom bi văng trúng bắp chân khiến chị ngã khuỵu xuống bùn nhão. Đau đớn nhói buốt, nhưng nghĩ đến đoàn xe tên lửa đang dừng khựng phía sau, người thiếu nữ 18 tuổi cắn chặt môi, dùng tay bò tiếp đến gốc cây tiếp theo để quết vệt sơn cuối cùng ngay trước đoạn đường sạt lở.
Ánh sáng lập lòe từ những vệt sơn phản quang màu vàng rực lên trong đêm tối đã giúp dàn xe tải quân sự bám đuôi nhau nhích từng chút một, vượt qua dải rừng Săng Lẻ an toàn mà không một chiếc nào bị sa lầy hay lạc hướng.
Đoàn xe vượt qua rừng vừa lúc bình minh hé rạng. Chị Bùi Thị Mai được đồng đội tìm thấy và đưa về trạm quân y cứu chữa kịp thời. Vệt sơn vàng trên những gốc cây săng lẻ năm ấy đã trở thành một biểu tượng đẹp cho sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần tận tụy vì mạch máu giao thông Tổ quốc của tuổi trẻ thời hoa lửa.



