Vệt Sơn Trắng Trên Thân Cây
Những vệt sơn trắng đánh dấu lối đi trong rừng sâu đã trở thành dấu hiệu sống còn, nhưng người vẽ nên chúng lại không kịp quay về.
“Đi rừng mà không có dấu… thì lạc như chơi,” ông Phước kể. “Nhất là những đoạn mới mở, cây cối giống nhau như đúc.” Đơn vị ông được giao nhiệm vụ mở một tuyến đường mới. Để tránh lạc, họ dùng sơn trắng đánh dấu lên thân cây dọc đường. “Cứ vài chục mét lại có một vệt. Nhìn vào đó là biết mình đang đi đúng hướng.” Người đi trước hôm ấy là anh Thắng – một chiến sĩ nhanh nhẹn, quen địa hình. “Anh mang theo hộp sơn nhỏ, vừa đi vừa đánh dấu.” Những vệt sơn trắng nổi bật trên nền vỏ cây sẫm màu, nối tiếp nhau thành một đường dẫn trong rừng. “Chúng tôi đi sau, chỉ cần nhìn là biết đường.” Khi gần hoàn thành tuyến, họ phải băng qua một khu vực nghi có địch. “Anh Thắng vẫn tiếp tục đánh dấu, nhưng cẩn thận hơn.” Bất ngờ, một loạt súng nổ vang từ phía trước. “Chúng tôi lập tức tản ra.” Trong lúc rút lui, họ không còn thấy anh Thắng đâu. “Chúng tôi gọi… nhưng không có tiếng trả lời.” Phải đến khi tình hình ổn định, họ mới quay lại tìm. “Anh đã hy sinh… ngay gần một thân cây có vệt sơn còn mới.” Ông Phước nhìn xa xăm:
“Cây đó… vẫn còn vệt sơn dang dở.” Nhờ những dấu vết mà anh để lại, tuyến đường được hoàn thành, giúp nhiều đơn vị đi lại an toàn. “Nhiều người không biết ai đã vẽ những vệt sơn đó.” Nhưng với ông, mỗi dấu trắng đều có ý nghĩa. “Đó không chỉ là dấu đường… mà là dấu của một con người.” Nhiều năm sau, khi trở lại khu rừng, ông vẫn nhận ra vài thân cây còn mờ vệt sơn. “Tôi đứng lại rất lâu… trước một vệt chưa kịp hoàn chỉnh.” Ông khẽ nói:
“Có những con đường được vẽ bằng cả cuộc đời của một người.” Trong thời hoa lửa, những dấu hiệu nhỏ bé như một vệt sơn cũng có thể dẫn lối cho rất nhiều người – và là minh chứng cho những hy sinh lặng thầm không bao giờ phai nhạt.



