Vệt than bên bìa rừng
Một vệt than nhỏ vẽ trên thân cây đã trở thành dấu hiệu dẫn đường chính xác, thể hiện sự nhanh trí và kinh nghiệm trong thực tế.
Năm 1973, anh Lê Văn Phúc được giao nhiệm vụ đi trước để xác định đường di chuyển cho tổ phía sau. Khu vực rừng rậm, đường đi không rõ ràng.
Trong lúc di chuyển, anh nhận thấy có một đoạn rẽ khó phân biệt. Nếu không có dấu hiệu, rất dễ đi lạc.
Không có giấy bút, anh lấy một mẩu than còn sót lại từ lần nhóm lửa trước, vẽ một vệt chéo lên thân cây theo hướng cần đi.
Sau đó, anh tiếp tục hành trình.
Khi tổ phía sau đến nơi, họ quan sát và nhận ra ngay dấu vệt than. Nhờ dấu hiệu đó, cả tổ đi đúng hướng, không mất thời gian dò đường.
Khi gặp lại, một đồng đội nói:
“Dấu nhỏ mà dễ nhận ra thật.”
Anh Phúc đáp:
“Quan trọng là đặt ở chỗ ai cũng nhìn thấy.”
Nhiều năm sau, anh chia sẻ:
“Trong công việc, cần linh hoạt và biết tận dụng những gì mình có.”



