VẾT THƯƠNG CHIẾN TRANH
Chiến tranh không chỉ để lại những chiến công, mà còn để lại trên cơ thể người lính những dấu tích không bao giờ phai mờ.
Đối với ông Phạm Văn Dương, một trong những ký ức sâu đậm nhất của cuộc đời quân ngũ là lần ông bị thương trong một trận chiến ác liệt trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Ông kể rằng, giữa lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, ông bị một mảnh đạn găm vào vùng ngực. Cùng lúc đó, sức ép dữ dội của bom khiến ông choáng váng và dần mất đi ý thức. Tiếng súng, tiếng pháo rồi cũng xa dần, mọi thứ trước mắt chìm vào khoảng lặng.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Khi mở mắt tỉnh lại, điều đầu tiên ông nhìn thấy không phải là chiến trường, mà là một trạm phẫu thuật dã chiến được dựng tạm dưới tán một cây xoài.
Đó không phải là một bệnh viện khang trang.
Không có phòng mổ hiện đại.
Không có những thiết bị y tế đầy đủ như ngày nay.
Chỉ có những chiếc cáng đơn sơ, vài dụng cụ y tế cần thiết và những người thầy thuốc quân y đang làm việc không ngơi nghỉ để cứu chữa các thương binh vừa được đưa từ mặt trận về.
Ông vẫn nhớ hình ảnh các y bác sĩ quân y tất bật giữa điều kiện vô cùng thiếu thốn. Mọi công việc đều diễn ra khẩn trương nhưng cẩn trọng. Họ gần như quên đi sự mệt mỏi của bản thân, dành trọn tâm sức để giành giật sự sống cho từng người lính.
Trong hoàn cảnh chiến tranh, mỗi phút giây đều vô cùng quý giá.
Sự tận tụy của những người thầy thuốc đã tiếp thêm hy vọng cho biết bao thương binh.
Và ông là một trong số đó.
Sau khi được sơ cứu và phẫu thuật ban đầu, ông tiếp tục được chuyển về Bệnh viện Miền Đông tại Đồng Nai để điều trị. Những ngày nằm trên giường bệnh là quãng thời gian ông có dịp chứng kiến sự tận tâm của đội ngũ quân y và tình cảm gắn bó giữa những người thương binh. Họ động viên nhau vượt qua đau đớn, cùng nuôi dưỡng niềm tin vào ngày trở lại đơn vị và vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Nhiều năm đã trôi qua, vết thương trên ngực ông đã dần liền sẹo theo thời gian. Nhưng mỗi khi chạm tay vào vết sẹo ấy, ông lại nhớ đến những đồng đội đã không thể trở về, nhớ đến những người lính quân y đã lặng thầm làm việc giữa bom đạn để cứu chữa thương binh, và nhớ đến tấm lòng của biết bao con người đã góp phần giữ lại sự sống cho mình.
Ông luôn nói rằng, người trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận rất đáng trân trọng, nhưng những người thầy thuốc quân y cũng là những chiến sĩ quả cảm. Họ không đứng ở tuyến đầu xung phong, nhưng ngày đêm đối mặt với hiểm nguy, tận tụy cứu người trong điều kiện vô cùng gian khó. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của quân đội và tiếp thêm niềm tin cho những người lính nơi chiến trường.
Đối với ông Phạm Văn Dương, vết thương chiến tranh không chỉ là dấu ấn của một thời trận mạc, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của sự sống, về nghĩa tình đồng đội và về những con người đã âm thầm cống hiến phía sau chiến tuyến. Những ký ức ấy sẽ mãi là một phần không thể tách rời trong cuộc đời của người cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng thời hoa lửa.



