Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vết thương còn lại, niềm tin còn mãi

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (Xã Đông Thành)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA LỬA TRÊN TUỔI HAI MƯƠI

“Vết thương còn lại, niềm tin còn mãi”

Tác giả: Tập thể BTV Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Hoàng Thanh Hùng - sinh năm 1959

Đơn vị: Đoàn 200

Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Trung Sỹ

"Có những ngọn lửa không chỉ cháy trong chiến tranh, mà còn cháy mãi trong trái tim người lính suốt cuộc đời."

Sinh năm 1959, khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi bạn bè cùng trang lứa còn mang theo bao ước mơ về giảng đường, mái trường hay những mối tình đầu chớm nở – chàng thanh niên Hoàng Thanh Hùng đã khoác lên mình màu xanh áo lính.

Tháng 10 năm 1977, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông nhập ngũ, trở thành người chiến sĩ của Đoàn 200, mang quân hàm Trung sĩ. Đó là thời điểm đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng biên giới vẫn chưa một ngày bình yên. Khắp những dải đất nơi tuyến đầu, người lính vẫn ngày đêm đối mặt với muôn vàn hiểm nguy để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi tháng ngày rèn luyện đầy gian khổ. Nắng cháy da, mưa rừng xối xả, những cuộc hành quân dài hun hút qua đèo cao, suối sâu đã nhanh chóng biến chàng trai tuổi mười tám thành người lính trưởng thành, rắn rỏi. Đôi vai ngày nào còn gầy guộc giờ đã quen với ba lô nặng trĩu, khẩu súng luôn sẵn sàng bên mình.

Điều ông nhớ nhất không phải những khó khăn của cuộc sống nơi thao trường hay những bữa cơm đạm bạc, mà là tình đồng đội. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người lính coi nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng gánh vác gian nan và cùng động viên nhau vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất.

Có những đêm hành quân trong màn đêm đặc quánh, chỉ nghe tiếng bước chân lặng lẽ và nhịp thở của đồng đội. Có những buổi sáng vừa kịp nhìn thấy ánh bình minh thì lại nhận lệnh cơ động đến vị trí mới. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc thử thách về ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ.

Là một Trung sĩ của Đoàn 200, ông Hoàng Thanh Hùng luôn ý thức sâu sắc trách nhiệm của mình. Ông không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những chiến sĩ trẻ trong đơn vị. Trong quân ngũ, ông hiểu rằng sức mạnh của một tập thể không nằm ở từng cá nhân riêng lẻ mà ở sự đoàn kết, kỷ luật và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.

Những năm tháng "hoa lửa" đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Có niềm vui khi hoàn thành nhiệm vụ, có nỗi đau khi chứng kiến đồng đội ngã xuống. Mỗi người ra đi đều để lại trong lòng những người ở lại một khoảng trống không gì bù đắp được. Chính sự hy sinh ấy càng thôi thúc những người lính tiếp tục bước về phía trước, giữ vững trận địa, bảo vệ bình yên cho Tổ quốc.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông. Mỗi lần nhìn lại bộ quân phục đã bạc màu theo năm tháng, ông lại nhớ đến những người đồng đội năm xưa, nhớ những cung đường hành quân, những đêm gác lạnh và những tháng ngày tuổi hai mươi được sống trọn vẹn với lý tưởng cao đẹp nhất.

Đối với ông, tuổi trẻ không đo bằng những năm tháng bình yên, mà được đo bằng những gì mình đã dâng hiến cho đất nước. Được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, được góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền của Tổ quốc chính là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời người lính.

Hôm nay, khi mái tóc đã điểm bạc, ông Hoàng Thanh Hùng vẫn giữ nguyên phong thái của người lính năm nào: điềm đạm, giản dị và kiên cường. Những câu chuyện ông kể cho con cháu không phải để nhắc về gian khổ, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của lớp lớp cha anh.

Ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến mà thế hệ ông đã thắp lên trong những năm tháng chiến tranh vẫn đang được truyền lại cho thế hệ hôm nay. Đó chính là "hoa lửa" đẹp nhất – ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim người lính Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn