Bài viết

Vết thương còn lại, niềm tin còn mãi (1)

Nghệ An18/07/2026Hoàng Thị Phượng PBT Đoàn xã (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Vết thương còn lại, niềm tin còn mãi”

Tác giả: Hoàng Thị Phượng – PBT Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Phạm Hồng Trân - sinh năm 1942

Đơn vị: Đại đội 3, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325

Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Tiểu đội trưởng bộ binh

Tham gia chiến đấu: hành quân vào chiến trường miền Nam, tham gia chiến đấu bảo vệ tuyến vận chuyển, phối hợp đánh chặn các cuộc càn quét của địch, giữ vững địa bàn và bảo vệ nhân dân.

Hiện nay: Thương binh

“Vết thương còn lại, niềm tin còn mãi”

Tôi tên là Phạm Hồng Trân, quê ở Nghệ An. Những năm tháng chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325, thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Khi ấy, tôi là Tiểu đội trưởng bộ binh. Nhiệm vụ của tiểu đội chúng tôi là hành quân vào chiến trường miền Nam, tham gia chiến đấu bảo vệ tuyến vận chuyển, phối hợp đánh chặn các cuộc càn quét của địch, giữ vững địa bàn và bảo vệ nhân dân.

Những ngày rời quê, mẹ tôi gói cho tôi nắm cơm độn sắn và dặn: “Con đi vì nước, nhớ giữ mình và thương đồng đội như anh em ruột thịt.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng ở chiến trường.

Trên đường hành quân qua Trường Sơn, chúng tôi đi trong mưa rừng, ngủ dưới tán cây, cơm ăn vội bên bờ suối. Có hôm máy bay địch quần thảo suốt ngày, đơn vị phải nằm im trong hầm, đợi đêm xuống mới tiếp tục vượt đường. Gian khổ là vậy, nhưng anh em trong tiểu đội luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày ác liệt nhất.

Kỷ niệm tôi nhớ nhất là một trận đánh vào mùa khô năm 1968. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ một khu vực ven đường vận chuyển, không để địch phát hiện và phá tuyến tiếp tế. Đêm ấy, trời tối đen, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng bước chân rất khẽ của anh em trong giao thông hào.

Gần sáng, địch bất ngờ tổ chức càn vào khu vực chốt. Tiếng pháo nổ dồn dập, đất đá văng tung tóe. Tôi hô anh em bình tĩnh bám công sự, chờ địch vào gần mới nổ súng. Trận đánh diễn ra quyết liệt. Một chiến sĩ trẻ trong tiểu đội bị thương, nằm cách miệng hào mấy mét. Không kịp suy nghĩ, tôi bò ra kéo đồng đội vào vị trí an toàn.

Đúng lúc ấy, một quả pháo nổ gần bên. Tôi thấy vai và chân trái đau buốt, máu thấm ướt áo. Đồng đội định đưa tôi về tuyến sau, nhưng tôi cố ngồi dậy, nói: “Cứ băng lại cho tôi. Chừng nào trận địa còn chưa yên, tôi còn ở đây với anh em.”

Tôi tiếp tục chỉ huy tiểu đội giữ vững vị trí cho đến khi địch rút lui. Khi trời sáng, nhìn tuyến đường vẫn an toàn, đoàn vận tải vẫn tiếp tục vượt qua, tôi mới thấy lòng mình nhẹ đi. Vết thương lúc ấy đau nhói, nhưng trong tim tôi chỉ có một niềm vui: nhiệm vụ đã hoàn thành, đồng đội và tuyến đường được bảo vệ.

Sau trận ấy, tôi được chuyển về trạm quân y điều trị. Vết thương khiến sức khỏe tôi giảm sút, một phần cơ thể không còn lành lặn như trước. Tôi được công nhận là thương binh chống Mỹ. Có người hỏi tôi có buồn không, tôi chỉ nói: “Mình còn sống để trở về đã là may mắn. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.”

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương Nghệ An. Dù mang thương tật, tôi vẫn cố gắng lao động, tham gia công việc ở địa phương, động viên con cháu học tập, sống nhân nghĩa và biết trân trọng hòa bình.

Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhức buốt. Nhưng chính vết thương ấy nhắc tôi nhớ về một thời tuổi trẻ không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tôi không xem mình là người anh hùng. Tôi chỉ là một người lính bình thường, đã làm điều cần làm khi đất nước cần.

Điều tôi muốn gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay là: hòa bình không tự nhiên mà có. Từng con đường, từng mái trường, từng mùa lúa yên bình hôm nay đều được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của cha anh. Vì vậy, mỗi người hãy sống tử tế, có trách nhiệm, biết yêu quê hương và góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Vết thương chiến tranh còn đó, nhưng niềm tin vào Tổ quốc, vào thế hệ trẻ và vào giá trị của hòa bình thì vẫn luôn còn mãi trong trái tim tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn