VẾT THƯƠNG CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH
Chân dung thương binh Lê Hồng Bông
VẾT THƯƠNG CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH
Chân dung thương binh Lê Hồng Bông – người mang trên mình dấu tích của một thời chiến tranh
Minh Nguyên, xã Minh Sơn, Thanh Hóa, hôm nay đã bình yên. Những con đường làng vẫn nối dài qua những mái nhà, những cánh đồng vẫn trải ra trong màu xanh của cuộc sống. Nhưng ở nơi ấy, có những con người chỉ cần nhắc đến hai chữ “chiến tranh”, ký ức của một thời lại ùa về.
Trong số đó có ông Lê Hồng Bông, sinh tháng 10 năm 1949.
Năm 1968, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, khi tuổi trẻ của biết bao người được gửi lại nơi chiến trường. Tháng 2 năm 1968, ông Bông khoác ba lô lên đường. Phía sau ông là quê Minh Nguyên, là gia đình, là những người thân đứng tiễn người con trai ra đi. Không ai biết chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu. Cũng không ai biết ngày trở về, người thanh niên năm nào sẽ trở lại với hình hài như thế nào.
Chiến tranh không chỉ được viết bằng những trận đánh, những chiến công hay những con số. Chiến tranh còn được viết bằng máu, nước mắt và những cuộc đời dang dở. Đối với ông Bông, dấu tích của chiến tranh không dừng lại khi tiếng súng đã lùi xa. Ông trở thành thương binh.
Trước khi xuất ngũ, ông được điều trị tại Trạm Thương binh 1, Thanh Hóa. Đằng sau hai chữ “thương binh” là những ngày tháng đau đớn, những vết thương trên cơ thể và cả những ám ảnh mà người ngoài cuộc khó có thể hiểu hết. Ở nơi điều trị, những người lính thương tật gặp nhau. Mỗi người mang một vết thương.
Mỗi người có một câu chuyện. Có người mong được trở về với mẹ. Có người mong gặp lại vợ con. Có người chỉ mong một ngày có thể tự mình bước đi trên con đường quê. Những người lính ấy đã từng cùng nhau đi qua chiến tranh, nhưng giờ đây lại phải học cách bước tiếp trong một cuộc đời mới — cuộc đời của những người mang thương tật.
Tháng 1 năm 1971, ông Lê Hồng Bông xuất ngũ.
Ngày trở về đáng lẽ phải là ngày vui.Nhưng với người lính trở về từ chiến tranh, niềm vui ấy thường đi cùng một khoảng lặng. Bởi người trở về không còn nguyên vẹn như ngày ra đi. Tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường. Sức khỏe đã gửi lại những năm tháng khốc liệt. Và trong ký ức, có thể vẫn còn những gương mặt đồng đội mà thời gian không thể đưa trở lại.
Chiến tranh đã qua nhiều năm. Nhưng vết thương của người thương binh không phải lúc nào cũng nhìn thấy bằng mắt thường. Có những vết thương nằm trên cơ thể. Có những vết thương nằm sâu trong ký ức. Và có những nỗi đau chỉ người từng đi qua chiến tranh mới thực sự hiểu.
Nhìn một người lính già hôm nay, người ta có thể chỉ thấy một mái tóc bạc, một dáng người đã đi qua gần hết cuộc đời. Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào câu chuyện của họ, sẽ thấy phía sau sự bình lặng ấy là cả một thời tuổi trẻ.
Hôm nay, thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình có thể không hình dung được tiếng bom đạn năm xưa đáng sợ đến thế nào. Có thể cũng khó hiểu hết vì sao một người lính sau hàng chục năm vẫn có những ký ức không thể quên.
Nhưng chỉ cần nhìn vào những thương binh trở về, chúng ta có thể hiểu một điều giản dị:
Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có.
Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những năm tháng mà biết bao người đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả một phần thân thể của mình.
Ông Lê Hồng Bông là một trong những người như thế.
Từ Minh Nguyên, xã Minh Sơn, Thanh Hóa, ông ra đi khi tuổi đời còn trẻ. Sau những năm tháng quân ngũ, ông trở về với một cơ thể mang thương tích.
Chiến tranh đã kết thúc.
Nhưng với người thương binh, cuộc chiến với những vết thương của chính mình có thể kéo dài suốt cả cuộc đời.
Và có lẽ, điều chúng ta cần nhớ nhất khi nhắc về những người lính trở về không chỉ là họ đã chiến đấu như thế nào, mà còn là họ đã phải sống như thế nào sau chiến tranh.
Để mỗi thế hệ hôm nay càng hiểu hơn giá trị của hai chữ hòa bình.
Để những hy sinh ấy không bị lãng quên.
Và để những người đã đi qua chiến tranh luôn được nhớ đến bằng lòng biết ơn và sự trân trọng.



