VẾT THƯƠNG CŨ ĐAU NHỨC MỖI KHI TRÁI GIÓ (1)
Những vết thương chiến tranh không chỉ đau khi còn trẻ, mà âm ỉ nhắc nhớ suốt đời người lính mỗi khi thời tiết đổi thay.
Người ta thường nói: vết thương chiến tranh lành rồi thì thôi. Nhưng chỉ người từng mang nó trong thân thể mới hiểu, có những vết thương không bao giờ “lành” theo đúng nghĩa của từ ấy.
Tôi có một mảnh pháo còn nằm trong người. Bác sĩ bảo lấy ra thì nguy hiểm, nên để vậy. Mấy chục năm trôi qua, nó vẫn ở đó, im lặng như một chứng nhân. Bình thường thì không sao. Nhưng cứ mỗi lần trời trở gió, khi mưa phùn kéo dài hay cái rét đột ngột tràn về, vết thương lại âm ỉ đau.
Cái đau không dữ dội. Nó không làm tôi ngã quỵ. Nhưng nó dai dẳng, như một lời nhắc nhở không cho phép tôi quên.
Những hôm trái gió trở trời, tôi thường thức dậy từ rất sớm. Cảm giác nhức buốt lan từ vai xuống cánh tay, rồi lên ngực. Có lúc tưởng như quay lại cái đêm ở Thành cổ, khi mảnh pháo găm vào người, nóng rát đến nghẹt thở.
Tôi đã quen với cái đau ấy. Quen đến mức không cần uống thuốc. Tôi chỉ ngồi lặng, pha một ấm trà, nhìn mưa rơi ngoài hiên. Nhưng trong đầu, ký ức lại rơi theo từng giọt.
Có lần, cháu tôi hỏi:
“Ông đau à?”
Tôi gật đầu, nhưng không nói là đau vì đâu. Tôi không muốn cháu hình dung chiến tranh bằng hình ảnh đau đớn ấy. Nhưng trong lòng, tôi hiểu: mỗi cơn đau là một lần đồng đội gọi về.
Vết thương của tôi còn đau được. Nhưng nhiều người khác, họ không còn cơ hội để cảm nhận đau nữa.
Mỗi khi trái gió, tôi lại tự nhủ: mình còn sống, còn cảm nhận được nỗi đau này, nghĩa là mình còn mang trách nhiệm nhớ thay cho những người không còn nữa.


