Cựu Thanh niên xung phong

VẾT THƯƠNG DANH DỰ VÀ NGHỊ LỰC THÉP CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ THỜI HOA LỬA

Giữa vùng đất miền núi Đồng Xuân nắng gió, có một người phụ nữ vẫn ngày ngày cần mẫn với công việc, nụ cười hiền hòa nhưng ánh mắt chất chứa bao kỷ niệm của một thời đạn bom. Đó là bà Trịnh Thị Thu Hà, thương binh 3/4, người đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh và để lại cho đời tấm gương sáng về lòng yêu nước, nghị lực và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa

Đắk Lắk07/04/2026Chi đoàn Mầm non Hòa Xuân Đông (Xã Hòa Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
VẾT THƯƠNG DANH DỰ VÀ NGHỊ LỰC THÉP CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ THỜI HOA LỬA

Sinh ra trong một gia đình nông dân ở xã Xuân Sơn Bắc, huyện Đồng Xuân, tuổi thơ của bà Hà gắn liền với những ngày chạy giặc, đào hầm trú ẩn, phụ mẹ gói bánh, nấu cơm phục vụ bộ đội. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong với mong muốn được góp phần nhỏ bé vào công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần, mình không đi thì ai đi”, bà kể lại với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt xa xăm.

Những năm tháng chiến đấu, bà cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, tải đạn, chuyển thương, mở đường cho quân ta hành quân qua địa bàn Phú Yên – một trong những tuyến giao liên trọng yếu lúc bấy giờ. Có những đêm mưa rừng lạnh thấu xương, cả đơn vị phải nằm co ro trong hầm đất, ăn củ mì thay cơm, nhưng ai nấy đều một lòng quyết tâm. “Bom đạn thì rát, đói rét thì khổ, nhưng tụi tôi chưa bao giờ sợ. Cứ nghĩ đến quê hương được yên bình là có thêm sức mạnh”, bà kể lại.

Một buổi chiều cuối năm 1972, trong lúc đang cùng đồng đội chuyển thương binh ra khỏi vùng bị oanh tạc, bà Hà bị trúng mảnh bom vào vai và lưng. Máu chảy nhiều, vết thương sâu khiến bà ngất đi giữa rừng. Khi tỉnh lại, bà thấy mình nằm trong bệnh xá dã chiến, bên cạnh là những đồng đội đã không còn. “Tôi may mắn sống sót, nhưng mất đi một phần sức khỏe, vết thương đó đến giờ vẫn còn nhức mỗi khi trở trời,” – bà nói, bàn tay khẽ đặt lên vết sẹo đã mờ theo năm tháng.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê nhà, mang trong mình những vết thương chiến tranh và nỗi nhớ đồng đội không nguôi. Cuộc sống hậu chiến đầy khó khăn, song bà vẫn không khuất phục. Dù sức khỏe yếu, bà quyết tâm lao động, tăng gia sản xuất, nuôi dạy con cái khôn lớn và luôn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Từ một người phụ nữ từng chiến đấu nơi tuyến lửa, bà trở thành tấm gương sáng trong phong trào “Phụ nữ tích cực học tập, lao động sáng tạo, xây dựng gia đình hạnh phúc” của xã Xuân Sơn Bắc.

Với bà Hà, vết thương chiến tranh không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là dấu ấn của danh dự, niềm tự hào. “Vết thương này là chứng tích của tuổi trẻ, của lòng trung thành với Tổ quốc. Tôi không bao giờ hối tiếc vì những năm tháng đã đi qua,” – bà nói trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh. Những lời nói mộc mạc nhưng chứa đựng biết bao nghị lực thép của người phụ nữ Việt Nam – anh hùng trong chiến đấu, đảm đang trong đời thường.

Nhiều năm qua, bà Hà luôn là gương mặt tiêu biểu trong các phong trào đền ơn đáp nghĩa, tham gia kể chuyện truyền thống cho học sinh, đoàn viên, thanh niên trong xã. Những buổi nói chuyện của bà giản dị, không hoa mỹ, nhưng mỗi câu chuyện, mỗi ký ức đều khiến người nghe rưng rưng xúc động. Bởi trong từng lời kể, người ta không chỉ thấy quá khứ gian khổ mà còn thấy tinh thần kiên cường, niềm tin sắt son của một người phụ nữ đã cống hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bà bảo: “Ngày xưa, tôi đi chiến đấu bằng sức mạnh của lòng yêu nước. Ngày nay, tôi sống, làm việc, dạy con cháu bằng lòng biết ơn và trách nhiệm với quê hương.”

Ở tuổi ngoài bảy mươi, thương binh Trịnh Thị Thu Hà vẫn giữ được sự minh mẫn, lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào thế hệ trẻ hôm nay. Bà luôn nhắn nhủ với con cháu và các đoàn viên thanh niên rằng: “Các con, các cháu được sinh ra trong hòa bình là may mắn. Nhưng hòa bình này được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt của biết bao người. Vì thế, hãy sống cho xứng đáng – học tập tốt, làm việc tốt, sống tử tế, yêu thương và cống hiến. Đó là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống.”

Câu chuyện của bà Hà là minh chứng sống động cho ý chí kiên cường và lòng trung hậu của người phụ nữ Việt Nam – dù trong khói lửa chiến tranh hay giữa đời thường vất vả, họ vẫn tỏa sáng bằng nghị lực và tình yêu quê hương. “Câu chuyện thời hoa lửa” ấy không chỉ là ký ức, mà là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay, để mỗi người thêm trân trọng cuộc sống hòa bình, thêm yêu quê hương và biết sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc mình.

Thông điệp gửi đến thế hệ trẻ chúng ta rằng: Chiến tranh đã đi qua, nhưng vết thương và ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn đó, như những bài học quý giá về lòng yêu nước và sự hy sinh. Thế hệ trẻ hôm nay – những người được sống trong hòa bình – hãy biết ơn, trân trọng và tiếp bước cha anh bằng hành động cụ thể: học tập, lao động, cống hiến, sống nhân ái và đoàn kết. Hãy để ngọn lửa kiên cường của những người như bà Trịnh Thị Thu Hà mãi cháy trong tim, soi sáng con đường mà tuổi trẻ hôm nay đang đi – con đường của niềm tin, khát vọng và tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn