VẾT THƯƠNG DƯỚI TÁN RỪNG GIÀ
Mùa mưa năm 1970, rừng miền Đông Nam Bộ dày đặc sương và vắt. Đơn vị của Nguyễn Hữu Thanh nhận nhiệm vụ trinh sát, mở đường và bảo vệ một khu tập kết hàng chuẩn bị cho chiến dịch lớn. Công việc quen thuộc, nhưng chiến trường thì chưa bao giờ quen.
Chiều muộn, khi tổ trinh sát đang men theo một con suối nhỏ để quay về điểm ém quân, loạt đạn bất ngờ nổ ra từ phía rừng thấp. Địch phục kích. Tiếng súng chát chúa xé toạc không gian vốn đang yên ắng. Thanh lao người xuống hố bom cũ, vừa bắn trả vừa ra hiệu cho đồng đội tản ra giữ đội hình. Một quả đạn nổ gần, mảnh kim loại găm vào bắp đùi trái. Cơn đau buốt nhói khiến anh choáng váng, máu thấm ướt ống quần. Nhưng giữa rừng sâu, không có thời gian để gục xuống. Thanh cắn răng, tự buộc garô tạm bằng dây võng, rồi tiếp tục bò lên vị trí cao hơn để quan sát hướng địch rút lui. Cuộc chạm súng kết thúc nhanh, nhưng hậu quả thì ở lại rất lâu. Đêm đó, anh được cáng về trạm quân y dã chiến. Cơn sốt kéo đến, rét run trong cái lạnh ẩm của rừng. Nhiều lúc mê man, anh thấy hiện lên cánh đồng làng Hạ Vũ, thấy bóng mẹ lom khom bên bờ ruộng. Vết thương không quá nặng, nhưng phải mất hơn một tháng mới lành. Ngày quay lại đơn vị, Thanh đi khập khiễng, chân vẫn còn đau. Đồng đội bảo anh ở lại tuyến sau thêm ít hôm, nhưng anh chỉ cười:
“Còn đi được thì còn làm nhiệm vụ.” Chiến tranh không cho phép người lính chọn lúc khỏe mạnh mới ra trận. Và chính từ những vết thương không tên như thế, người lính trẻ Nguyễn Hữu Thanh trưởng thành hơn, lặng lẽ hơn, rắn rỏi hơn giữa rừng già Trường Sơn.



