“Vết thương giữa đêm và tấm lòng của Má Thu Quảng Nam”
“Vết thương giữa đêm và tấm lòng của Má Thu Quảng Nam”
Ông tôi kể, giọng chậm rãi, như từng lời đều được nhấc lên từ ký ức rất xa xôi:
“Đêm đó… ông tưởng mình không qua khỏi, cháu ạ. Nhưng chính nhờ Má Thu mà ông còn ngồi đây để kể chuyện cho cháu nghe.”
Hồi ấy, ông vào chiến trường Quảng Nam. Trong một trận đụng độ ác liệt, ông bị mảnh đạn sượt qua bả vai. Vết thương tưởng nhẹ, nhưng đến tối thì sốt cao, mạch đập loạn, người nóng như lửa.
Đơn vị lúc đó đang trú nhờ nhà Má Thu – một người phụ nữ Quảng Nam gầy gò nhưng ánh mắt lúc nào cũng hiền như nắng sớm. Thấy ông mê man, má hốt hoảng:
“Trời đất ơi! Con bị rứa khi mô? Để má lấy lá thuốc cho!”
Má chạy bộ qua mấy nhà hàng xóm xin lá chè vằng, lá dừng, rồi nấu một nồi nước xông. Vừa xông, má vừa vuốt trán ông, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Ráng lên nghe con… Bộ đội mà nằm xuống là má đau lòng lắm…”
Đêm ấy mưa rỉ rả. Mái nhà tranh dột chỗ này, vá chỗ kia. Nhưng má ngồi cạnh ông không ngủ, thỉnh thoảng ép ông uống miếng nước gừng.
Một lúc tỉnh dậy, ông khẽ nói:
“Má ơi… con làm phiền má quá…”
Má quạt nhẹ cho ông, rồi đáp bằng giọng Quảng Nam ấm áp:
“Phiền chi mà phiền? Tụi con đánh giặc cho xứ sở này yên… má lo cho con chút có đáng chi mô.”
Nhờ sự chăm sóc của má, sáng hôm sau ông hạ sốt. Vừa tỉnh táo lại, ông nhìn thấy má ngồi ngủ gật bên bếp, tay vẫn cầm chiếc khăn ấm.
Ông bảo:
“Cháu biết không… thương lắm! Người dân Quảng Nam nghèo mà nghĩa nặng lắm. Má Thu không phải ruột thịt, nhưng tốt với ông như mẹ ruột vậy.”
Mỗi lần ông kể, mắt ông lại hoe đỏ, còn tôi thì chỉ thấy lòng mình ấm lên. Vì giữa bom đạn ác liệt ấy, tình người vẫn sáng như đốm lửa nhỏ xua tan cả một đêm mưa lạnh.
Người sưu tầm
Nguyễn Hà My lớp 3D trường Tiểu học Đồng Tiến



