Cựu chiến binh

VẾT THƯƠNG HOA LỬA VÀ BƯỚC CHÂN CÒN LẠI

Nghệ An05/07/2026BCH Đoàn xã Châu Tiến (Đoàn xã Châu Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu vết của thời hoa lửa vẫn còn in hằn trong kí ức của nhiều thế hệ. Có những người lính trở về với mái tóc bạc sớm hơn tuổi, có người mang trong mình những vết thương không bao giờ lành. Trong số đó có Cựu chiến binh Lữ Văn Lương (1962) ở Bản Phe, xã Tam Thanh, Tỉnh Thanh Hóa, hình ảnh người cựu chiến binh mất đi một chân nơi chiến trường là minh chứng lặng lẽ nhưng sâu sắc cho sự hy sinh lớn lao của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của tổ quốc.

Hình dáng người lom khom cùng chiếc nạng chống đi khập khiễng là hình ảnh ông Lương một thương binh giàu nghị lực. Khi được hỏi về hành trình ra đi chiến đấu cùng lời hứa trở về ông kể một cách hào hùng, khí thế. Vào ngày 12/02/1982 khi ấy ông mới tròn 20 tuổi bỏ lại bố mẹ và vợ mới cưới lên đường nhập ngũ rồi huấn luyện cấp tốc tại Nông Cống, đến tháng 05/1982 bắt đầu hành quân vào biên giới Campuchia cùng Trung đoàn 429, Sư 302, Mặt trận 49.

Theo như ông chia sẻ: Cuộc chiến tại Campuchia rất là khó khăn, ác liệt và nguy hiểm, khi làm nhiệm vụ giữa rừng sâu đất bạn, trong cuộc chiến chống lại chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Rừng dày đặc, ẩm thấp, ngày nối ngày chỉ có tiếng côn trùng và bước chân người lính. Lúc bấy giờ quân đội ta không phải đối đầu trực diện với quân địch bằng súng đạn giống như thời kháng chiến chống Mĩ, chống Pháp mà là địch gài mìn khắp nơi, có khi ngay trên lối mòn vừa đi qua hôm trước, nên mỗi bước chân đều phải dò dẫm bằng cả sinh mạng. Mỗi người lính hành quân cách nhau 10m, để khi sự cố bất ngờ mìn nổ, thì người đi sau không bị thương.

Hôm đó, đang mở đường hành quân bắt đầu công việc dò mìn. Bất ngờ một tiếng nổ chát chúa vang lên. Giây phút đó ông vẫn chưa định hình là mình bị mìn nổ, lúc ấy thân người được nhấc bổng lên không trung và rơi xuống một cách tự do theo. Bấy giờ ông nhìn xuống thấy một bên chân đã không còn nữa, máu thấm đỏ đất rừng, xương và thịt thì lẫn lộn. Ông cắn chặt răng chịu đựng, không kêu một tiếng và cố gắng giữ chặt vết thương để không mất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng tuy nhiên vì mất máu quá nhiều ông đã bị ngất đi. Sau đó, ông được đồng đội đưa về doanh trại và chuyển đến bệnh viện 7E tại Campuchia.

Tháng 03/1988 sau khi hồi phục ông được trở về với quê hương do mất sức chiến đấu để lại sau lưng khói bom lửa đạn, những mất mát đau thương.Nhưng trong trái tim cựu chiến binh Trung đoàn 429 vẫn luôn đau đáu hướng về những đồng đội còn nằm lại chiến trường.

Khi đất nước bình yên tiếng súng, ông trở về với đời thường, mang theo những vết thương không bao giờ lành hẳn và những Huân chương chiến công. Một bên chân đã nằm lại nơi rừng sâu năm ấy, nhưng ông tự nhủ: “Mình không thể nằm lại trong nỗi buồn” ông vẫn tự tay chăm nuôi đàn gà đàn vịt để một phần cải thiện đời sống gia đình. Ông hiểu rằng mình có thể tàn, nhưng không được phép phế. Chiến tranh đã lấy đi một phần thân thể, nhưng không thể lấy đi ý chí của người lính năm xưa. Giữa đời thường, ông là người cha, người ông, là tấm gương thầm lặng trong xóm làng, không ồn ào kể công, không than vãn mất mát, ông chọn cách sống giản dị , nhẫn nại dạy con cháu về giá trị của hòa bình bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn