Vết Thương Không Làm Lùi Bước
Chân dung ông Hoàng Lâm – người lính bước ra từ những năm tháng chiến tranh, mang trong mình thương tật nhưng giữ trọn tinh thần kiên định của người chiến sĩ Cụ Hồ. Một cuộc đời cống hiến thầm lặng, giản dị và đầy tự hào.
Sinh ngày 10/3/1947, hiện cư trú tại 170/12 Khóm Phước Hanh B, phường Phước Hậu, tỉnh Vĩnh Long, ông Hoàng Lâm là một trong những người lính từng đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ, để lại dấu ấn bằng sự kiên cường, trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc.
Tháng 8/1966, ở tuổi mười chín, ông Lâm lên đường nhập ngũ, chính thức bước vào con đường cách mạng. Từ những ngày đầu công tác tại Q155 – Cục Quản lý Xe, Tổng cục Hậu cần (8/1966 – 12/1969), ông đã quen với nhịp độ gấp gáp, nặng nề của chiến trường khi đảm trách nhiệm vụ bảo đảm vận chuyển và kỹ thuật xe – một trong những tuyến “huyết mạch” của hậu cần quân đội.
Từ 12/1969 đến 11/1971, ông được điều về Đơn vị E134 – Bộ Tư lệnh 959, tiếp tục bám chiến trường với nhiệm vụ vận chuyển, tiếp tế chiến lược. Trong một đợt công tác tại đoàn 585, Tỉnh đội Thanh Hóa (11/1971), ông bị thương nặng. Thương tật được xác nhận 22% vĩnh viễn, xếp loại thương binh 4/4. Dù mang thương tật, ông vẫn không rời bỏ ý chí phục vụ nhân dân.
Sau khi điều trị, từ 3/1972 đến 8/1977, ông chuyển ngành về Công ty cơ giới N2 Thanh Hóa, tiếp tục làm việc trong lĩnh vực cơ khí – đúng chuyên môn quân ngũ đã rèn luyện. Đến 8/1977 – 7/1981, ông công tác tại Đoạn đầu máy xe lửa TP. Hồ Chí Minh, đóng góp cho hệ thống giao thông vận tải đang tái thiết sau chiến tranh.
Năm 1981, ông trở về Vĩnh Long, gắn bó trọn vẹn với sự nghiệp giáo dục nghề nghiệp:
8/1981 – 6/1989: Quản đốc xưởng – Trường CNKT Vĩnh Long
6/1989 – 8/2000: Trưởng ban cơ khí – Trường CNKT Vĩnh Long
8/2000 – 10/2004: Giáo viên Trường Trung học
Sau đó, ông nghỉ hưu theo chế độ.
Với nhiều năm cống hiến trong quân đội và dân sự, ông vinh dự nhận Huy chương Kháng chiến hạng Nhất, cùng 5 giấy khen và 4 bằng khen ghi nhận thành tích.
Ngày hôm nay, khi đã ở tuổi xế chiều, ông Hoàng Lâm vẫn giữ nét hiền hòa, mộc mạc của người lính năm xưa. Những câu chuyện về đời quân ngũ của ông không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học cho thế hệ trẻ về tinh thần trách nhiệm, sự bền bỉ và lòng yêu nước. Dù thời gian đã đi xa, những đóng góp của ông vẫn lặng lẽ hiện diện trong cuộc sống bình yên hôm nay — một lời nhắc dịu dàng rằng mọi thế hệ đều được dựng xây từ những người đã bền bỉ bước qua những tháng năm gian khó.


