Vết thương không lùi bước: Phút giây can trường của Anh hùng Cù Chính Lan
Cù Chính Lan (1930 - 1951) Quê quán: Nghệ An. Chiến công: Một mình nhảy lên nắp xe tăng Pháp, cạy cửa ném lựu đạn tiêu diệt xe (13/12/1951). Hy sinh: Dù bị thương nặng ở chân vẫn bám trụ trận địa, cổ vũ đồng đội chiến đấu (29/12/1951) Vinh danh: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Anh Cù Chính Lan sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, anh đã xung phong nhập ngũ và trở thành một chiến sĩ bộ đội cụ Hồ kiên cường, dũng cảm.
Chiến công lừng lẫy nhất của anh Cù Chính Lan diễn ra vào ngày 13 tháng 12 năm 1951, trong chiến dịch Hòa Bình. Khi trận đấu tại đồn Giang Mỗ đang diễn ra ác liệt, quân Pháp tung xe tăng ra để mở đường và bắn phá dữ dội vào đội hình của ta. Trước tình thế nguy cấp đó, anh Cù Chính Lan đã một mình dũng cảm xông lên, lợi dụng địa hình để tiếp cận chiếc xe tăng đi đầu.
Mặc cho hỏa lực từ xe tăng địch bắn ra như trút nước, anh vẫn nhanh nhẹn nhảy lên nắp xe tăng, cạy nắp và ném một quả lựu đạn vào bên trong. Chiếc xe tăng bốc cháy và bị tiêu diệt hoàn toàn, tạo điều kiện cho các đồng đội thừa thắng xông lên bẻ gãy cuộc càn quét của quân giặc.
Chỉ vài ngày sau đó, vào ngày 29 tháng 12 năm 1951, trong một trận đánh ác liệt khác nhằm đập tan phân khu kiên cố của địch, anh Cù Chính Lan dù đã bị thương rất nặng ở chân nhưng vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh tiếp tục nằm tại chỗ bắn súng, cổ vũ và động viên đồng đội xung phong cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.
Với những cống hiến và sự hy sinh đặc biệt oanh liệt đó, anh Cù Chính Lan đã vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952.



