Cựu Thanh niên xung phong

Vết thương không nhìn thấy

Vết thương không nhìn thấy

Phú Thọ26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không mang thương tật rõ ràng, không mất tay chân. Nhưng có những vết thương không ai nhìn thấy.

Sau chiến tranh, tôi xin làm công nhân lâm trường. Công việc nặng nhọc, nhưng tôi quen rồi.

Chỉ có điều, ban đêm tôi hay giật mình. Nghe tiếng động lớn là tim đập nhanh. Có lần đang làm việc, tiếng nổ máy nổ đá làm tôi cúi rạp xuống theo phản xạ. Mọi người cười, còn tôi thì lặng im.

Tôi không trách ai cả. Chỉ là chiến tranh đi qua, nhưng nó vẫn ở trong mình.

Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt cựu thanh niên xung phong, tôi mới dám nói điều đó. Hóa ra không chỉ mình tôi như vậy.

Chúng tôi ngồi với nhau, uống chén trà, kể chuyện cũ. Có lẽ sự thấu hiểu ấy giúp tôi nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn