Bài viết

Vết thương không rỉ máu

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vết thương không chảy máu.

Nhưng lại đau hơn bất cứ vết thương nào nhìn thấy được.

Người ta gọi đó là vết thương không rỉ máu – vết thương của ký ức, của mất mát, của những điều không bao giờ kịp nói ra trong chiến tranh.

Ở một đơn vị đóng quân giữa rừng của Trường Sơn, có người lính tên Thành, quê ở Quảng Bình.

Thành từng trải qua nhiều trận đánh.

Từng quen với tiếng bom.

Từng quen với khói lửa.

Nhưng có những thứ anh không bao giờ quen được.

Một trận đánh lớn đi qua.

Đơn vị mất đi một người đồng đội thân thiết của Thành.

Người ấy ngã xuống ngay bên cạnh anh.

Không kịp nói lời cuối.

Không kịp nắm tay.

Sau trận ấy, Thành không bị thương nặng.

Không có máu chảy.

Không có băng bó.

Nhưng anh im lặng hơn trước.

Đồng đội hỏi:

– Cậu sao vậy?

Thành chỉ lắc đầu:

– Không sao.

Nhưng ai cũng biết: có điều gì đó đã thay đổi.

Những ngày sau, Thành vẫn đi hành quân.

Vẫn làm nhiệm vụ.

Vẫn cầm súng.

Nhưng ánh mắt anh không còn như trước.

Có một khoảng lặng rất sâu bên trong.

Một đêm nghỉ giữa rừng, bên ánh lửa nhỏ, một người đồng đội hỏi:

– Cậu còn nhớ trận hôm đó không?

Thành không trả lời ngay.

Rất lâu sau anh mới nói:

– Nhớ.

– Có đau không?

Thành nhìn vào ngọn lửa:

– Không chảy máu… nhưng không bao giờ lành.

Không ai nói gì thêm.

Vì ai cũng hiểu.

Chiến tranh có những vết thương không hiện ra trên da thịt.

Nhưng lại nằm rất sâu trong ký ức.

Sau nhiều năm, chiến tranh kết thúc.

Thành trở về quê ở Hà Tĩnh.

Con đường làng đã khác.

Những cánh đồng xanh hơn.

Trẻ con chạy chơi dưới nắng.

Nhưng trong lòng anh, vẫn còn một khoảng lặng.

Không ồn ào.

Không rõ hình.

Nhưng luôn hiện diện.

Một ngày, anh trở lại nghĩa trang liệt sĩ.

Đứng trước một hàng bia trắng.

Gió thổi qua rất nhẹ.

Không có tiếng súng.

Chỉ có tiếng lá cây xào xạc.

Thành đặt tay lên ngực mình.

Khẽ nói:

– Có những vết thương… không rỉ máu… nhưng theo mình cả đời.

Và rồi anh hiểu:

Không phải tất cả nỗi đau đều cần được nhìn thấy.

Nhưng tất cả đều cần được nhớ đến.

Bởi vì vết thương không rỉ máu chính là phần lặng thầm nhất của chiến tranh.

Và cũng là phần nhắc nhở sâu nhất về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn