Vết thương - không rời nhiệm vụ
một phần kí ức về lịch sử vẻ vang của bản thân khi được tham gia đánh giặc

Nhớ lại những năm tháng tham gia cách mạng, bác kể về quãng thời gian chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rất đáng tự hào. Khi ấy, bác thuộc Tiểu đoàn 70 của Khu 9, Đại đội C62, cùng đồng đội được điều động tham gia nhiều trận đánh trên địa bàn.
Có một trận đánh diễn ra tại xã Chí Phải. Lực lượng các tiểu đoàn được tập trung, cùng với lực lượng của huyện tiến vào phối hợp chiến đấu. Trận đánh bắt đầu từ khoảng 6 giờ sáng và kéo dài đến tận chiều. Trong trận này, đơn vị đã chiến đấu quyết liệt và tiêu diệt được hai lính Mỹ.
Sau trận đánh, bác không may bị thương. Ngày 29 tháng 10 năm 1963, bác được đưa vào bệnh viện điều trị. Khi ấy, bác vẫn còn nhớ rõ những biến động lớn đang diễn ra. Trong thời gian nằm viện cũng xảy ra cuộc đảo chính lật đổ chính quyền Ngô Đình Diệm do tướng Dương Văn Minh đứng đầu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Dù đang mang thương tích, bác vẫn không muốn nghỉ ngơi lâu. Sau khi điều trị, bác được đưa về Sài Gòn rồi được giải quyết trở về Kiên Giang. Vết thương ở chân khiến hai chân bị yếu, việc đi lại gặp rất nhiều khó khăn. Thế nhưng bác vẫn cố gắng vượt qua, trở về đơn vị và tiếp tục công tác.
Sau đó, bác được bố trí về cơ quan và tiếp tục làm việc ở nhiều địa bàn, nhiều huyện. Nhìn lại chặng đường ấy, điều đáng nhớ không chỉ là những trận đánh và những vết thương đã mang trên người, mà còn là tinh thần của một người lính: dù bị thương, dù khó khăn, vẫn không muốn rời nhiệm vụ, luôn tìm cách trở lại với đồng đội và tiếp tục đóng góp cho cách mạng.
Đó là một phần ký ức chiến trường mà bác vẫn còn nhớ sau nhiều năm – những tháng ngày gian khổ, những trận đánh khốc liệt và cả nghị lực vượt qua thương tích để tiếp tục sống, làm việc và cống hiến.



