VẾT THƯƠNG KHÔNG TÊN
Trong một lần làm nhiệm vụ cảnh giới, bác Nguyễn Kim Tiến bị thương do mảnh bom. Vết thương không lớn nhưng để lại dấu tích suốt nhiều năm. Không giấy báo công, không kể lể, bác tiếp tục nhiệm vụ sau ít ngày điều trị. Đó là một vết thương thầm lặng như chính người lính trinh sát.
Một buổi chiều năm 1972, khi bác Tiến đang làm nhiệm vụ cảnh giới vòng ngoài cho đơn vị, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Bom nổ cách vị trí của bác không xa.
Một mảnh bom nhỏ găm vào bắp chân. Máu chảy, đau buốt. Bác cắn răng bò vào hố trú ẩn, chờ đợt ném bom qua đi.
“Lúc đó chỉ nghĩ đừng để bị lộ vị trí,” bác nhớ lại.
Sau khi an toàn, bác được đồng đội băng bó sơ. Vết thương không nặng, nhưng đau dai dẳng. Bác ở lại trạm quân y vài ngày rồi xin trở lại đơn vị.
“Ở lại lâu, anh em thiếu người,” bác nói giản dị.
Vết sẹo ấy theo bác đến tận ngày xuất ngũ. Không phải vết thương lớn, nhưng với bác, đó là dấu ấn của những tháng ngày không thể quên.



