Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vết thương không thể ngăn bước tiến

Trong trận Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới năm 1950, La Văn Cầu bị thương nặng nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Khi cánh tay bị thương không thể sử dụng, anh nhờ đồng đội dùng lưỡi lê cắt phần cánh tay bị thương để tiếp tục nhiệm vụ. Sau đó, anh vẫn tìm cách tiếp cận vị trí địch và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Câu chuyện về La Văn Cầu trở thành biểu tượng cho ý chí chiến đấu và nghị lực phi thường của người lính Việt Nam.

Cao Bằng19/08/2026Nguyễn Lan Hương (Đoàn phường Đông Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vết thương không thể ngăn bước tiến

Tháng 9 năm 1950, quân đội Việt Nam mở Chiến dịch Biên giới, nhằm phá thế bao vây của quân Pháp ở căn cứ địa Việt Bắc và khai thông đường liên lạc với quốc tế. Một trong những trận đánh quan trọng của chiến dịch là trận Đông Khê. Đây là một cứ điểm được quân Pháp xây dựng kiên cố, có hệ thống công sự và hỏa lực mạnh. Muốn giành thắng lợi, bộ đội ta phải lần lượt đánh chiếm những vị trí phòng ngự của đối phương. Trong lực lượng tham gia trận đánh có La Văn Cầu, một chiến sĩ dân tộc Tày thuộc Đại đội 671, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174.

La Văn Cẩu 3.jpg

Rạng sáng ngày 17/9/1950, trận đánh Đông Khê diễn ra rất quyết liệt. Bộ đội ta tiến công từng vị trí, từng ụ súng của quân Pháp. Địch chống trả dữ dội bằng súng máy và pháo binh. La Văn Cầu được giao nhiệm vụ cùng tổ chiến đấu tiến lên phá hàng rào và mở đường cho đơn vị. Khi đang tiếp cận trận địa, anh bị trúng đạn. Vết thương rất nặng, nhưng La Văn Cầu vẫn cố gắng tiếp tục tiến về phía trước. Anh hiểu rằng nếu dừng lại, nhiệm vụ của tổ chiến đấu có thể bị ảnh hưởng và những người phía sau sẽ gặp thêm khó khăn.

Trong quá trình chiến đấu, La Văn Cầu bị thương thêm lần nữa. Cánh tay phải của anh bị thương nặng, gần như không còn khả năng sử dụng. Máu chảy nhiều nhưng anh vẫn không rời trận địa. Đối với một người lính đang chiến đấu, một cánh tay bị thương nghiêm trọng có thể khiến việc cầm súng và thực hiện nhiệm vụ trở nên gần như không thể. Nhưng La Văn Cầu vẫn muốn tiếp tục. Anh đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để anh có thể chiến đấu tiếp. Cuối cùng, đồng đội đã dùng lưỡi lê cắt phần cánh tay bị thương của anh. Sau khi được băng bó, La Văn Cầu tiếp tục tham gia chiến đấu.

Điều đặc biệt trong câu chuyện này là anh không dừng lại sau khi mất đi khả năng chiến đấu bình thường. La Văn Cầu vẫn tìm cách hoàn thành nhiệm vụ được giao. Anh cùng đồng đội tiếp tục tiến lên, phối hợp đánh vào vị trí phòng ngự của quân Pháp. Dù cơ thể đã bị thương nặng và mất nhiều máu, ý chí của người chiến sĩ vẫn không thay đổi. Những người cùng chiến đấu với anh chứng kiến một đồng đội bị thương đến mức tưởng như không thể tiếp tục, nhưng vẫn cố gắng đứng dậy để trở lại trận địa.

Trận Đông Khê sau đó kết thúc bằng thắng lợi của quân ta. Chiến thắng tại đây tạo điều kiện quan trọng cho việc tiếp tục phát triển Chiến dịch Biên giới. Quân đội Việt Nam lần lượt đánh chiếm nhiều vị trí quan trọng, làm thay đổi cục diện chiến trường ở vùng biên giới phía Bắc. Đối với La Văn Cầu, trận đánh ấy cũng trở thành dấu mốc gắn liền với tên tuổi của anh. Hành động tiếp tục chiến đấu sau khi bị thương nặng được đồng đội nhắc lại như một biểu hiện đặc biệt của lòng dũng cảm và ý chí quyết tâm.

Sau Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu tiếp tục được điều trị và phục hồi. Những vết thương trong trận Đông Khê để lại di chứng suốt đời. Nhưng anh vẫn tiếp tục tham gia quân đội và công tác. Năm 1952, La Văn Cầu được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Anh trở thành một trong những người anh hùng tiêu biểu của quân đội trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Tuy nhiên, phía sau danh hiệu ấy vẫn là hình ảnh một người lính trẻ đã từng nằm giữa trận địa, mất một cánh tay nhưng không chịu rời khỏi nhiệm vụ.

Câu chuyện La Văn Cầu thường được nhắc đến bởi hành động cắt phần cánh tay bị thương. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, điều đáng nhớ không nằm ở sự đau đớn của vết thương mà ở ý chí không đầu hàng hoàn cảnh. Anh hoàn toàn có thể dừng lại sau khi bị thương nặng. Không ai có thể trách anh nếu anh cần được đưa ra khỏi trận địa. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội trước khi nghĩ đến bản thân. Chính lựa chọn ấy đã làm nên hình ảnh La Văn Cầu trong lịch sử.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những người trẻ không còn phải cầm súng ra trận như thế hệ La Văn Cầu. Nhưng câu chuyện của anh vẫn có ý nghĩa bởi trong cuộc sống, mỗi người đều có những khó khăn và thử thách riêng. Có lúc chúng ta gặp thất bại, có lúc công việc không thuận lợi, có lúc tưởng như không thể tiếp tục. Câu chuyện về người chiến sĩ bị thương nhưng vẫn đứng lên nhắc chúng ta rằng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở thể chất mà còn nằm ở ý chí.

La Văn Cầu đã mất một cánh tay trong trận Đông Khê, nhưng ông không để mất ý chí chiến đấu. Vết thương khiến cơ thể ông thay đổi, nhưng không thể ngăn ông hoàn thành nhiệm vụ. Chính nghị lực ấy đã đưa tên tuổi La Văn Cầu trở thành một phần đáng nhớ trong lịch sử Chiến dịch Biên giới năm 1950 và trong những câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn