VẾT THƯƠNG MỞ LẠI: THƯƠNG BINH TRẦN VĂN TÝ
VẾT THƯƠNG MỞ LẠI: THƯƠNG BINH TRẦN VĂN TÝ
Khác với những người lính ngã xuống ngay trên chiến hào, có những người chiến sĩ bước ra khỏi cuộc chiến với một cơ thể không còn vẹn tròn, mang theo những mảnh đạn găm sâu vào da thịt như một lời nguyền nghiệt ngã của chiến tranh. Bản trường ca đẫm đầy nước mắt và nghị lực ấy thuộc về người thương binh, phục viên Trần Văn Tý, sinh năm 1957 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Từng chiến đấu kiên cường trong đội hình của Đại đội 4, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 9, Sư đoàn 339, Quân khu 4 (C4 d4 E9 F339 QK 4), anh trở về quê hương với tấm thẻ thương binh và những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời do mảnh đạn cối còn sót lại trong lồng ngực.
Hành trình tâm tưởng đưa ta về những năm đầu thập niên 80, khi đất nước bước vào thời kỳ bao cấp đầy gian khó. Người thương binh Trần Văn Tý dẫu mất đi một phần sức lao động vẫn ngày ngày bám đất, bám làng, dùng một cánh tay còn lại để cuốc đất trồng khoai nuôi sống gia đình, thực hiện đúng lời dạy "thương binh tàn nhưng không phế". Thế nhưng, vết thương chiến tranh tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng.
Ngày 16 tháng 2 năm 1983, sau một chuỗi ngày dài chống chọi với cơn sốt rét rừng tái phát và mảnh đạn trong ngực di chuyển chèn ép vào tim, anh Tý đã vĩnh viễn trút hơi thở cuối cùng ngay bên bờ ruộng quê nhà. Anh ra đi không phải vì một quả bom vừa thả, mà vì vệt đạn của mười năm trước giờ mới lấy đi mạng sống của anh.
Chi tiết biểu tượng lấy đi nước mắt của người dân Nghĩa Bình chính là chiếc cuốc gỗ cán tre dính vệt mồ hôi và máu rớm ra từ bàn tay chai sạn của anh, vẫn cắm ngập dưới lòng đất cày dở dang như một biểu tượng của một người lính chưa bao giờ ngừng chiến đấu, từ mặt trận súng đạn cho đến mặt trận mưu sinh. Sự ra đi ở tuổi hai mươi sáu của anh Tý là một bi kịch kiêu hùng, một lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ thời đại số về những cái chết thầm lặng thời hậu chiến, nơi những người anh hùng vẫn tiếp tục ngã xuống vì vết thương mở lại cho đất nước được hồi sinh.


