Cựu chiến binh

VẾT THƯƠNG Ở ĐIỂM CAO BIÊN GIỚI

Trên một điểm cao nơi biên giới phía Bắc, bác Nguyễn Ngọc Hùng từng trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ chốt. Trong một lần đối mặt với hiểm nguy, bác bị thương nhưng vẫn kiên cường bám vị trí. Vết thương năm ấy trở thành dấu mốc không thể quên của đời lính.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tôi hỏi bác Nguyễn Ngọc Hùng về những lần đối mặt trực tiếp với chiến tranh, bác trầm ngâm rất lâu rồi mới chậm rãi kể. Có những ký ức, bác bảo, không phải vì đau mà vì quá sâu nên ít khi nhắc lại.

Bác nhập ngũ năm 1979, là trung sĩ, giữ vai trò chỉ huy tiểu đội bộ binh thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ chốt tại khu vực núi cao tỉnh Lạng Sơn. Những năm tháng ấy, súng luôn kề bên, nhưng không phải lúc nào cũng nổ.

Bác kể, một buổi sáng sương mù dày đặc, đơn vị nhận lệnh tăng cường cảnh giác vì có dấu hiệu địch xâm nhập. Tiểu đội của bác được giao giữ một mỏm cao khống chế lối lên chốt. “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: nếu mình không giữ, địch sẽ vượt qua.” – bác nói.

Khi phát hiện mục tiêu, bác cùng đồng đội nhanh chóng triển khai đội hình. Tiếng súng vang lên giữa núi đá, dội vào sương mù nghe nặng và gần. Trong lúc di chuyển đổi vị trí bắn, bác bị mảnh đạn sượt qua vai, đau buốt. “Bị thương rồi mới thấy mình còn sống. Nhưng lúc ấy không cho phép mình dừng lại.” – bác kể, giọng vẫn bình thản.

Bác tự băng bó tạm, tiếp tục chỉ huy anh em giữ vững đội hình. Suốt nhiều giờ, tiểu đội không rời vị trí, cho đến khi lực lượng tăng viện lên kịp. Khi trận đánh lắng xuống, bác mới được đồng đội đưa về tuyến sau để xử lý vết thương. “Nằm trong hầm cứu thương, tôi cứ lo không biết chốt phía trên thế nào. Chỉ khi nghe báo giữ được chốt, tôi mới yên tâm.”

Vết thương không quá nặng nhưng để lại sẹo. Với bác, đó không chỉ là dấu tích chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của người lính trong những năm tháng gian khổ nhất.

Sau đợt điều trị ngắn ngày, bác trở lại đơn vị, tiếp tục cùng đồng đội bám chốt, hoàn thành nhiệm vụ cho đến khi xuất ngũ năm 1983. Với tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường trong chiến đấu, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba cùng giấy khen của đơn vị.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng vết thương năm ấy vẫn ở đó, lặng lẽ theo bác suốt cuộc đời. Nó không kể về đau đớn, mà kể về lòng can đảm của một người lính từng cầm súng đứng vững nơi biên cương, để hôm nay đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn