Anh hùng Lực lượng vũ trang

VẾT THƯƠNG Ở LẠI, NGƯỜI LÍNH TIẾP TỤC ĐI

Tháng 5 năm 1970, trong một trận đánh trên chiến trường, Hoàng Văn Đắc bị thương nặng. Đó là thời điểm làm thay đổi cuộc đời người lính đã có nhiều năm trực tiếp chiến đấu ở miền Nam. Từ một người đang ở giữa chiến trường, ông phải rời đơn vị để điều trị và bắt đầu cuộc sống của một thương binh. Sau này, tỷ lệ thương tật của ông được xác định là 21%. Con số ấy không chỉ là một kết quả trong hồ sơ. Đằng sau nó là một phần sức khỏe đã để lại nơi chiến trường và là dấu tích của những năm tháng tuổi trẻ ông đã dành cho Tổ quốc.

Nghệ An12/08/2026Đoàn trường THPT Bắc Yên Thành (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với người lính, bị thương là một bước ngoặt không ai mong muốn. Trong những năm tháng chiến đấu, ai cũng hiểu rằng chiến trường luôn tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng khi thương tật thực sự xảy đến với bản thân, con người vẫn phải đối diện với rất nhiều thay đổi. Công việc, sinh hoạt, sức khỏe và cuộc sống phía trước đều có thể trở nên khác trước. Hoàng Văn Đắc cũng không nằm ngoài quy luật ấy.

Sau khi bị thương, ông phải rời chiến trường. Những cuộc hành quân, những ngày bám trụ và nhiệm vụ chiến đấu chấm dứt đối với ông sớm hơn dự định. Trong khi nhiều đồng đội vẫn tiếp tục ở lại, ông bước vào một chặng đường mới với cơ thể mang thương tích. Đó có lẽ là một trong những thử thách khó khăn nhất đối với một người lính đang ở tuổi còn sung sức.

Nhưng vết thương không khiến Hoàng Văn Đắc dừng lại.

Sau thời gian điều trị, tháng 10 năm 1970, ông bắt đầu tham gia công tác tại địa phương. Quyết định ấy cho thấy một thái độ sống đáng quý: thay vì chỉ nhìn vào những mất mát của bản thân, ông tìm cách tiếp tục làm việc và đóng góp trong khả năng của mình.

Từ một người lính trở về, ông trở thành người tham gia công tác địa phương, rồi được tín nhiệm giữ chức Phó Chủ tịch xã. Con đường ấy cho thấy thương tật không phải là dấu chấm hết đối với một con người. Nó có thể làm thay đổi cách sống, nhưng không nhất thiết làm mất đi giá trị và ý nghĩa của cuộc đời.

21% thương tật là một phần cơ thể phải mang theo suốt những năm tháng sau này. Nhưng điều quan trọng hơn là Hoàng Văn Đắc không để con số ấy định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình. Ông vẫn làm việc, vẫn gắn bó với quê hương, vẫn quan tâm đến đời sống địa phương và sau khi nghỉ công tác vẫn tiếp tục theo dõi, đóng góp ý kiến cho quê hương.

Nhìn vào hành trình ấy, có thể thấy nghị lực của một người thương binh không nhất thiết phải được thể hiện bằng những việc phi thường. Đôi khi, nghị lực chỉ đơn giản là thức dậy mỗi ngày và tiếp tục công việc của mình. Là không để những khó khăn của cơ thể trở thành lý do để từ bỏ trách nhiệm. Là biết điều chỉnh cuộc sống phù hợp với hoàn cảnh nhưng vẫn giữ được tinh thần tích cực.

Đó là cách Hoàng Văn Đắc đã sống sau chiến tranh.

Vết thương khiến ông phải thay đổi, nhưng không thể lấy đi những phẩm chất đã được hình thành trong quân ngũ. Tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm vẫn tiếp tục đồng hành cùng ông. Nếu trước đây những phẩm chất ấy giúp ông đứng vững giữa chiến trường, thì sau này chúng giúp ông đứng vững trong cuộc sống đời thường.

Có một điều đặc biệt ở những người thương binh trở về sau chiến tranh: họ phải học cách sống cùng những dấu tích của quá khứ. Chiến tranh đã kết thúc nhưng thương tật vẫn còn. Những ký ức về đồng đội, về chiến trường và những năm tháng đã qua vẫn có thể trở lại trong những câu chuyện đời thường.

Hoàng Văn Đắc cũng mang theo những ký ức ấy. Nhưng ông không chỉ nhìn về quá khứ. Ông hướng về cuộc sống phía trước bằng việc tiếp tục tham gia công tác và chăm lo cho gia đình.

Điều đó khiến câu chuyện về vết thương của ông không trở thành một câu chuyện chỉ có mất mát. Nó trở thành câu chuyện về sự tiếp tục.

Chiến tranh lấy đi một phần sức khỏe.

Nhưng cuộc sống trao cho ông cơ hội để tiếp tục cống hiến.

Ông đã lựa chọn cống hiến.

Từ công việc ở cửa hàng xã đến công tác Phó Chủ tịch xã, mỗi giai đoạn đều cho thấy ông không muốn trở thành người đứng ngoài cuộc sống. Ông vẫn muốn mình có ích cho cộng đồng.

Đó cũng là một bài học quan trọng đối với thế hệ trẻ hôm nay. Trong cuộc sống, mỗi người có thể gặp những khó khăn không giống nhau. Có người gặp trở ngại về hoàn cảnh. Có người thất bại trong công việc. Có người phải bắt đầu lại sau một biến cố. Những lúc ấy, điều quyết định không chỉ là khó khăn lớn đến đâu mà còn là cách con người đối diện với nó.

Hoàng Văn Đắc đã từng đối diện với một biến cố rất lớn: bị thương và phải rời chiến trường khi cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Nhưng ông không để biến cố ấy lấy đi ý chí sống.

Ông bắt đầu lại.

Không phải từ một vị trí thuận lợi.

Mà từ một cơ thể đã mang thương tật.

Không phải trong một đất nước giàu mạnh.

Mà trong những năm tháng hậu chiến còn rất nhiều khó khăn.

Không phải với một tương lai chắc chắn.

Mà bằng từng công việc cụ thể trước mắt.

Chính từ những điều đó, ông từng bước xây dựng cuộc sống mới.

Có lẽ người thương binh hiểu rõ hơn ai hết giá trị của những điều bình thường. Một ngày được làm việc. Một bữa cơm cùng gia đình. Một buổi trò chuyện với con cháu. Một lần nhìn thấy quê hương thay đổi. Những điều ấy trở thành niềm vui theo cách rất riêng của người đã từng đi qua chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, Hoàng Văn Đắc vẫn giữ được tinh thần minh mẫn và sự quan tâm đến quê hương. Ông sống cùng người vợ đã đồng hành với mình qua những năm tháng khó khăn. Gia đình và con cháu trở thành điểm tựa trong cuộc sống tuổi già.

Nếu chiến trường là nơi ông đã gửi lại tuổi trẻ, thì gia đình là nơi ông tìm thấy sự bình yên sau những năm tháng ấy.

Nhìn lại cuộc đời người thương binh Hoàng Văn Đắc, điều đáng trân trọng không chỉ là việc ông đã chịu đựng thương tật như thế nào. Quan trọng hơn là cách ông biến phần đời còn lại thành một hành trình tiếp tục sống có ích.

Có những người sau khi bị thương chỉ muốn nghỉ ngơi. Hoàng Văn Đắc lại tiếp tục làm việc.

Có những người coi thương tật là giới hạn. Ông coi đó là một phần hoàn cảnh phải chấp nhận.

Có những người sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ nghĩ rằng mình đã làm đủ. Ông vẫn tiếp tục đóng góp cho quê hương.

Đó chính là nghị lực của một người lính.

Không phải lúc nào cũng mạnh mẽ theo cách người khác nhìn thấy.

Mà là sự bền bỉ từ bên trong.

Là khả năng đứng dậy sau biến cố.

Là ý thức rằng cuộc sống vẫn còn những điều cần mình thực hiện.

Vết thương 21% vì thế không chỉ là một con số. Nó là dấu mốc nhắc nhớ về một trận đánh, một thời tuổi trẻ và một phần sức khỏe đã gửi lại chiến trường. Nhưng nếu chỉ nhìn Hoàng Văn Đắc qua tỷ lệ thương tật, chúng ta sẽ bỏ qua phần quan trọng nhất của câu chuyện: con người phía sau vết thương.

Đó là một người đã bị chiến tranh làm thay đổi nhưng không bị chiến tranh khuất phục.

Một người đã rời chiến trường nhưng không rời trách nhiệm.

Một người mang thương tật nhưng vẫn tiếp tục làm việc.

Một người đã bước qua tuổi thanh xuân trong chiến tranh để dành những năm tháng sau này cho gia đình và quê hương.

Ngày nay, khi nghe câu chuyện ấy, thế hệ trẻ có thể không hiểu hết cảm giác của một người phải sống với thương tật sau chiến tranh. Nhưng chúng ta có thể hiểu một điều: hòa bình có giá của nó.

Những vết thương như của Hoàng Văn Đắc là một phần của cái giá ấy.

Vì vậy, nhớ về người thương binh không chỉ là nhớ về chiến tranh. Đó còn là biết ơn những người đã góp phần bảo vệ đất nước và trân trọng cuộc sống bình yên mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Hoàng Văn Đắc đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, đi qua thương tật bằng nghị lực và đi qua những năm tháng sau này bằng trách nhiệm.

Vết thương ở lại trên cơ thể.

Nhưng con đường phía trước vẫn tiếp tục.

Bởi có những người lính sau khi rời chiến trường không còn mang theo cây súng, nhưng họ vẫn mang theo một thứ vũ khí khác mạnh mẽ không kém: ý chí sống, tinh thần trách nhiệm và quyết tâm không để những mất mát của quá khứ làm mình dừng bước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VẾT THƯƠNG Ở LẠI, NGƯỜI LÍNH TIẾP TỤC ĐI | Câu chuyện thời hoa lửa