Bài viết

Vết thương sau nụ cười

Hưng Yên09/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, khi những vết thương chiến tranh vẫn âm ỉ trong cơ thể, Lê Xuân Chinh rời quân ngũ, trở về với đời thường. Qua mối duyên do người cô ruột se kết, ông nên duyên cùng vợ. Hạnh phúc giản dị của đôi vợ chồng trẻ được đong đầy bằng tiếng khóc chào đời của cô con gái đầu lòng. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, vết thương cũ tái phát, những trận bom B52 và pháo hạm năm xưa để lại di chứng nặng nề, khiến ông mắc bệnh phổi, thường xuyên khó thở.

Năm 1980, ông quyết định chuyển về Điện Biên sinh sống, giấy tờ chứng nhận thương tật thất lạc, gia đình CCB Lê Xuân Chinh sống trong căn nhà gỗ xập xệ suốt nhiều năm, cho đến tận năm 2002, khi người ta bất ngờ phát hiện nhân vật trong bức ảnh "Nụ cười chiến thắng" treo trang trọng tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vẫn còn sống. Lúc đó, nhà báo Đoàn Công Tính, đạo diễn Trần Minh Đại, rồi Đài Truyền hình Việt Nam tìm đến ông. Câu chuyện xúc động của ông được kể lại trên sóng truyền hình đã lấy đi nước mắt của bao người xem. Chia sẻ lại cảm nhận thì ông cho hay: “Được lên đó nói vì may mắn là người sống sót so với anh em nằm lại trên chiến trường, chứ thật ra tôi cũng chỉ như bao người bình thường khác. Dù bị thương mấy chục năm không có chế độ, tôi cũng không đòi hỏi gì cho mình", ông nói.

Con trai út của ông bị nhiễm chất độc da cam/dioxin từ bố, sức khỏe yếu, không làm được việc nặng. Đứa cháu ngoại của ông sinh ra bị bại não, nằm một chỗ, không nói không cười, rồi ra đi ở tuổi 13. Vợ chồng con út không dám sinh thêm con, sợ con sinh ra lại chịu nỗi đau quái ác. Cách đây gần 2 về trước, vợ chồng ông nhận nuôi

một bé gái bị bỏ rơi và đặt tên cháu là Lê Thanh Tâm, với mong ước cháu có một cuộc đời thanh cao, bình an: "Cháu đã thiệt thòi khi bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng tôi nghĩ đó cũng là cái phúc của gia đình mình", ông chia sẻ.

CCB Lê Xuân Chinh tại Làng Hữu nghị Việt Nam (Ảnh Đặng Thị Toàn).

Sau khi được cấp giấy chứng nhận thương binh 4/4 và nhận được sự quan tâm từ Đảng, Nhà nước, CCB Lê Xuân Chinh đã có cơ hội tham gia các chuyến thăm và nghỉ dưỡng tại Làng Hữu nghị Việt Nam. Tại đây, ông đã được trải nghiệm và cảm nhận sâu sắc về một không gian đặc biệt, không chỉ đơn thuần là nơi an dưỡng mà còn là biểu tượng của tình đoàn kết và sự hàn gắn vết thương chiến tranh.

Ông bày tỏ sự ấm lòng trước sự quan tâm, chăm sóc chu đáo của Ban Giám đốc và toàn thể nhân viên Làng Hữu nghị: "Đây là một nơi đặc biệt, nơi những người từng trải qua chiến tranh có thể tìm thấy sự bình yên và hàn gắn vết thương lòng",ông rất xúc động khi được gặp gỡ và trò chuyện với những nạn nhân chất độc da cam/dioxin đang được chăm sóc tại đây. Nỗi đau mà họ phải gánh chịu khiến ông xót xa, nhưng nghị lực sống phi thường của họ lại khiến ông khâm phục. Ông tin rằng, Làng Hữu nghị Việt Nam đang thực hiện một sứ mệnh cao cả, góp phần xoa dịu những mất mát của chiến tranh và thắp lên hy vọng cho những phận đời kém may mắn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn