Vết thương thầm lặng và ý chí người lính Yên Lã
rong căn nhà nhà nhỏ ấm cúng tại tổ dân phố Yên Lã, phường Đông Ngàn (nay thuộc thành phố Từ Sơn, Tỉnh Bắc Ninh), cựu chiến binh Nguyễn Như Hậu vẫn lưu giữ những kỷ vật của một thời lửa lửa. Ở xưa xưa nay, trên kiếm áo của thương binh ấy, những tấm huân, huy chương chiến lược như gom lại cả một thanh xuân rực lửa, cung cấp sức mạnh khắp các chiến trường miền Nam khốc liệt.
Năm xưa, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con của vùng quê giàu truyền thống cách mạng Yên Lã đã hái lên đường nhập ngũ. Những năm tháng thanh xuân của đồng chí Nguyễn Như Hậu gắn liền với tiếng bom ầm ĩ, đạn pháo, với những cuộc hành quân chăm trụ cường cường nơi rừng sâu núi sâu. Trong một trận chiến cam go, đồng chí bị thương nặng. Máu của người chiến sĩ Bắc Ninh đã hòa vào lòng đất mẹ, để lại một phần thân thể nơi chiến trường, mang về danh hiệu thương bình yên tim.
"Bom đạn có thể để lại seo trên da thịt, nhưng thứ hóa chất độc hại kẻ thù rải xuống đại ngàn mới là nỗi đau âm ỉ, bám lấy cuộc sống của người lính đến tận thời bình."
Chiến tranh ngược xa, đồng chí Nguyễn Như Hậu trở về quê hương Từ Sơn với những vết thương cung chịt. Nhưng đau khổ thay, ông còn mang trong mình “vết thương không rớm máu” — di chứng của chất độc hóa học dioxin ngạc chịu từ những cánh rừng miền Nam. Những cơn đau đớn mỗi khi trái gió trở về trời, sức khỏe suy giảm béo là cái giá mà ông đã bình thản trả cho nền độc lập của dân tộc tộc.
Không đầu hàng số phận, phát huy sản phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” và tinh thần “tàn nhưng không”, đồng chí Hậu tiếp tục chiến đấu trên mặt trận mới: vượt lên bệnh tật để phát triển kinh tế, nuôi dạy con cháu. Ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương, trở thành thành căn cứ tinh thần, tấm gương sáng về nghị lực sống cho thế hệ trẻ tại tổ dân phố Yên Lã nội theo. Đồng chí Nguyễn Như Hậu chính là một nhân vật lịch sử sống, minh chứng cho ý chí sắt đá của một mẫu người lính trong thời chiến hay thời bình.



