Vết thương thứ ba
Trận đánh đồn Cô Tô bước vào những giờ phút quyết định. Cù Chính Lan đã bị thương hai lần nhưng vẫn ở lại cùng đồng đội. Anh tiếp tục động viên mọi người và giữ tinh thần cho cả đơn vị. Rồi vết thương thứ ba xảy đến. Những người lính bên cạnh lập tức lo lắng.

Trận đánh đồn Cô Tô bước vào những giờ phút quyết định.
Cù Chính Lan đã bị thương hai lần nhưng vẫn ở lại cùng đồng đội. Anh tiếp tục động viên mọi người và giữ tinh thần cho cả đơn vị.
Rồi vết thương thứ ba xảy đến.
Những người lính bên cạnh lập tức lo lắng.
Một chiến sĩ chạy đến:
— Anh Lan!
Người khác vội nói:
— Anh nghỉ đi, chúng tôi sẽ tiếp tục.
Nhưng Cù Chính Lan vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, sau khi bị thương nặng lần thứ ba, Cù Chính Lan vẫn tiếp tục chỉ huy, động viên và cổ vũ đồng đội chiến đấu cho đến khi trận đánh kết thúc.
Anh nhìn những người đang ở bên mình.
— Anh em cố gắng lên. Trận đánh sắp hoàn thành rồi.
Một chiến sĩ trẻ nghẹn ngào:
— Chúng tôi không bỏ anh.
Lan đáp:
— Đừng lo cho tôi. Hãy hoàn thành nhiệm vụ.
Những lời nói ấy rất ngắn.
Nhưng đối với đồng đội, đó là lời động viên mạnh mẽ.
Trong hoàn cảnh khó khăn nhất, anh vẫn hướng sự chú ý vào nhiệm vụ chung thay vì nghĩ đến bản thân.
Những người lính tiếp tục sát cánh bên nhau.
Không ai biết đó là những phút cuối cùng của người chiến sĩ trẻ.
Chỉ biết rằng cho đến khi trận đánh kết thúc, Cù Chính Lan vẫn cố gắng làm tròn trách nhiệm của mình.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan hy sinh khi mới 20 tuổi. Sau đó, ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
“Vết thương thứ ba” vì thế trở thành một dấu mốc đau thương nhưng cũng rất đáng nhớ trong cuộc đời người anh hùng.
Nó cho thấy một phẩm chất được đồng đội trân trọng ở Cù Chính Lan: trong hoàn cảnh khó khăn, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm với tập thể.
Cuộc đời người lính trẻ đã dừng lại ở tuổi 20.
Nhưng hình ảnh anh hướng về đồng đội trong những giờ phút cuối cùng đã trở thành một phần ký ức về thế hệ chiến sĩ đã chiến đấu trong những năm tháng gian lao của cuộc kháng chiến.
Có những con người sống không dài, nhưng cách họ sống và những điều họ để lại có thể được nhớ mãi.



