VẾT THƯƠNG TRÊN CÁNH TAY NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH
VẾT THƯƠNG TRÊN CÁNH TAY NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH
Mỗi lần về thăm quê, tôi đều thích ngồi cạnh ông cậu Nguyễn Văn Long trong những buổi chiều yên bình. Mái tóc ông giờ đã bạc nhiều, gương mặt hằn những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt vẫn sáng và ấm áp. Ông sống giản dị tại xóm Bản Đông, xã Hợp Thành, tỉnh Thái Nguyên như bao người nông dân khác. Ít ai biết rằng, đằng sau dáng vẻ bình dị ấy là một phần ký ức không thể nào quên của những ngày đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc tại Cao Bằng năm 1979.
Ông cậu tôi sinh năm 1962. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân để thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc. Đó là những năm tháng gian khổ, khi biên giới phía Bắc của đất nước bị quân xâm lược Trung Quốc tấn công. Tiếng súng chiến tranh vang lên đã khiến biết bao người con ưu tú của dân tộc sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng, lên đường chiến đấu.
Trong một lần trò chuyện, ông cậu tôi chậm rãi kể về những ngày tháng ấy. Đó là những ngày đầy gian nan và khốc liệt. Khắp núi rừng là tiếng đạn nổ, khói bom và sự hiểm nguy luôn cận kề. Những người lính trẻ khi ấy không nghĩ nhiều đến sự sống hay cái chết, điều duy nhất họ nghĩ đến là phải giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Ông kể rằng, trong một trận chiến ác liệt, khi đang cùng đồng đội chiến đấu, một viên đạn của quân xâm lược đã ghim vào cánh tay ông. Cơn đau buốt khiến ông gần như kiệt sức. Máu thấm đỏ tay áo, nhưng giữa tiếng súng và sự sống còn của đồng đội, ông vẫn cố gắng chịu đựng, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình.
Khi nghe ông kể, tôi lặng người nhìn lên cánh tay đã từng bị thương ấy. Ông khẽ xoa lên vết sẹo đã theo mình suốt hơn bốn mươi năm qua rồi chậm rãi nói:
– Viên đạn ấy có thể lấy đi một phần sức khỏe của cậu, nhưng không thể lấy đi tình yêu Tổ quốc trong trái tim người lính. Chỉ cần đất nước bình yên, cậu thấy những mất mát của mình đều xứng đáng.
Giọng ông trầm xuống. Tôi nhìn ra khoảng sân trước nhà, nơi nắng chiều đang trải vàng trên những tán cây. Thật khó có thể tưởng tượng rằng người đàn ông bình dị đang ngồi trước mặt tôi đã từng đi qua những ngày tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông chậm rãi nói tiếp:
– Ngày ấy, chúng tôi đều còn rất trẻ. Ai cũng có gia đình, có những ước mơ còn dang dở. Chúng tôi cũng biết sợ, nhưng không ai lùi bước, bởi sau lưng mình là quê hương, là cha mẹ, là những người dân đang mong được sống trong hòa bình.
Những lời kể giản dị ấy khiến tôi nghẹn ngào. Tôi chợt nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu, nước mắt và cả những thương tích mà những người lính như ông cậu tôi đã để lại nơi chiến trường.
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Đất nước hôm nay thanh bình, những con đường được mở rộng, những ngôi trường khang trang mọc lên, trẻ em được lớn lên trong tiếng cười và niềm vui học tập. Thế nhưng, sự bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng biết bao hy sinh, mất mát của những người đã dành cả tuổi xuân của mình để canh giữ từng tấc đất biên cương.
Ngày nay, ông cậu là một thương binh. Vết thương năm nào đôi khi vẫn nhức buốt khi trái gió trở trời. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe ông than phiền hay kể công về những gì mình đã trải qua. Ông cậu vẫn sống lạc quan, chân chất, luôn yêu thương con cháu và thường nhắc nhở chúng tôi phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương, đất nước.
Có lần, khi thấy tôi chăm chú nhìn vào cánh tay đã không còn lành lặn của mình, ông mỉm cười hiền hậu:
– Điều ông cậu mong nhất không phải là được nhắc đến như một người có công, mà là các con, các cháu biết trân trọng cuộc sống hôm nay, chăm chỉ học tập, sống tử tế và luôn yêu đất nước mình.
Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi. Tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, những tượng đài hay bảo tàng, mà lịch sử đang hiện hữu ngay trong cuộc sống đời thường, trong từng vết sẹo, từng ký ức và từng câu chuyện của những con người bình dị quanh ta – những người đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ non sông.
Câu chuyện của ông cậu Nguyễn Văn Long giúp tôi hiểu hơn giá trị của hòa bình và càng thêm tự hào về truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng tôi không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng cần tiếp nối ngọn lửa yêu nước của cha anh bằng cách ra sức học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Vết thương trên cánh tay ông cậu tôi có thể đã lành theo năm tháng, nhưng đó sẽ mãi là dấu ấn của một thời hoa lửa, là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của những người lính Việt Nam. Câu chuyện ấy sẽ luôn nhắc nhở tôi và thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.



