Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

VẾT THƯƠNG TRÊN QUỐC LỘ 10

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, hàng triệu thanh niên Việt Nam đã lên đường ra trận, đem tuổi xuân và cả máu xương của mình hiến dâng cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong đội ngũ những người lính năm xưa, ông Lê Quang Vận, người lính đặc công Sư đoàn 9, là một nhân chứng tiêu biểu cho tinh thần chiến đấu kiên cường và phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” trên chiến trường miền Đông Nam Bộ và chiến trường Campuchia những năm 1970.

Hải Phòng08/01/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 8 tháng 12 năm 1970, trong một trận đánh lớn trên quốc lộ số 10, tuyến giao thông chiến lược nối Phnom Penh – Sài Gòn, ông Lê Quang Vận, khi đó là B phó đơn vị đặc công thuộc Sư đoàn 9, cùng đồng đội tham gia tiến công vào cụm quân ngụy miền Nam phối hợp với quân Lon Nol. Đây là khu vực địch tập trung lực lượng đông, hỏa lực mạnh, hệ thống công sự phòng ngự được xây dựng kiên cố nhiều lớp, án ngữ tuyến đường huyết mạch của chiến trường.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt ngay từ những phút đầu. Khi các tổ đặc công tiếp cận mục tiêu, địch sử dụng pháo sáng, đại liên, cối và hỏa lực bắn thẳng phản kích dữ dội, biến khu vực giao tranh thành một biển lửa. Trong tình thế ấy, ông Lê Quang Vận vừa trực tiếp chỉ huy bộ phận chiến đấu, vừa quan sát, điều chỉnh đội hình tiến công để giữ thế chủ động cho đơn vị. Giữa làn mưa bom, bão đạn, ông bị thương nặng ở vai trái, máu thấm ướt áo. Dù vậy, ông vẫn cố gắng bám trụ tại vị trí chỉ huy, tiếp tục theo dõi diễn biến trận đánh cho đến khi được đồng đội cáng ra phía sau để cứu chữa.

Trận đánh trên quốc lộ số 10 đã để lại những tổn thất đặc biệt lớn. Hơn 100 cán bộ, chiến sĩ của cả tiểu đoàn đã hy sinh và bị thương. Nhiều người trong số họ còn rất trẻ, tuổi đời mới ngoài đôi mươi, chưa kịp gửi về gia đình một lá thư hay một lời nhắn nhủ cuối cùng. Không ít chiến sĩ đã ngã xuống ngay trên tuyến đường chiến lược, góp phần làm nên thắng lợi chung nhưng mãi mãi không trở về.

Sau trận đánh, ông Lê Quang Vận được đưa về điều trị tại bệnh viện dã chiến K81 trong suốt hai tháng. Trong điều kiện chiến trường còn nhiều thiếu thốn, ông dần hồi phục, song vết thương ở vai trái để lại di chứng kéo dài suốt những năm tháng sau này. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại nhức buốt, nhắc ông nhớ về những ngày tháng chiến đấu ác liệt và những đồng đội đã hy sinh.

Đối với người lính đặc công năm xưa, vết thương ấy không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là biểu tượng của sự mất mát và hy sinh. Nó trở thành lời nhắc nhở âm thầm nhưng sâu sắc về cái giá của độc lập, tự do và hòa bình, cũng như trách nhiệm sống xứng đáng với những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại trên tuyến đường lịch sử ấy vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn