Vết Thương Trở Gió Và Nhành Huệ Trắng
Ông Tư trở về quê hương sau ngày 30/4 với một bên chân không còn nguyên vẹn và mảnh đạn găm sâu nơi lồng ngực. Mỗi khi trời trở gió, vết thương cũ lại hành hạ khiến ông đau nhức đến nghẹt thở. Nhưng ông bảo, cái đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau trong ký ức.
Vào những ngày kỷ niệm chiến thắng, khi cả phố phường rực rỡ cờ hoa, ông Tư lại lặng lẽ ngồi một mình bên hiên nhà, rót ba chén rượu đặt lên chiếc bàn nhỏ, nơi có nhành hoa huệ trắng muốt. Người con gái ông yêu và hai người đồng đội cùng tiểu đội đã nằm lại dưới lòng đất Quảng Trị năm mươi năm trước. Họ đã gửi lại thanh xuân để ông có được ngày hôm nay. Giữa ánh đèn hoa rực rỡ của thời bình, bông hoa lửa của ông chính là ký ức vẹn nguyên về những người đã ngã xuống, lặng lẽ cháy trong tâm khảm suốt phần đời còn lại.


